Lồng ngực Sở Nam Phong rung động liên hồi, trong phút chốc hắn có xao động muốn thật sự đem cậu nhốt vào không gian.
Sở Nam Phong nhìn Tiêu Lạc chăm chú, như muốn xuyên qua khuôn mặt này nhìn thẳng vào linh hồn cậu, muốn sở hữu cậu.
Rồi tầm nhìn của hắn đọng lại nơi bờ môi của Tiêu Lạc.
Con ngựa hoang trong lòng không kìm được nữa, đứt cương nhảy vọt ra ngoài, hóa thành động tác lớn mật cúi xuống cắn vào bờ môi khiến hắn ngày đêm khao khát kia.
Thời gian trong khỏanh khắc đó tựa hồ bất động, không gian xung quanh như nhòe đi, đọng lại trong tâm trí Tiêu Lạc chỉ còn lại cảm giác mềm mại nơi cánh môi ma sát.
Rõ rõ ràng ràng, như một dấu hiệu, hung hăng đánh nát tấm chắn cuối cùng nơi đáy lòng, để cho tình cảm cấm kị tràn trề nhấn chìm cả lý trí.
Cậu chưa bao giờ cảm thấy lòng mình sáng tỏ như lúc này.
Sau bao ngày ngộ nhận, chậm hiểu, rốt cục cũng không thể tự lừa dối bản thân mãi được.
Bất tri bất giác thích lến sâu đậm.
Đến nỗi hình bóng của hắn luôn hiển hiện trong tâm trí khôn nguôi, chỉ cần không gặp mặt một chút sẽ cảm thấy bồn chồn, hụt hẫng.
Chỉ cần nghĩ đến việc hắn có thể sẽ chán ghét mình liền cảm thấy khó chịu, lồng ngực vô thức co thắt lại, đau đớn.
Chỉ cần hắn ở đó, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào, cuốn lấy tâm trí không sao dứt ra được.
Luôn mong muốn mỗi ngày được nhìn thấy hắn, mỗi ngày nghe hắn nói cười, mỗi ngày cùng nhau trải qua bình đạm.
Chỉ cần như thế tâm cũng thấy đủ.
Sẽ không ai nhung nhớ người mình không thích mỗi ngày cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


