Nhìn Sở Nam Phong không nói lời nào cẩn thận đi tới hướng cậu chỉ, chuẩn bị úp sọt con Thực Mộng Ma, Tiêu Lạc có cảm giác lâng lâng như đang ở đỉnh cao lạc thú nhân sinh.
Có thể khiến cho nam chính, trùm của truyện này chỉ đâu đánh đó là một công trình vĩ đại biết bao.
Là dấu ấn cho thời kì vùng lên thành công của nhân vật hy sinh luôn bị lép vế.
Lúc Tiêu Lạc nhận ra Sở Nam Phong càng ngày càng dễ khiến người thích thì cũng là lúc cậu nhận ra bản thân mình ngày càng low.
"......."
Tiêu Lạc nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa mình và Sở Nam Phong.
Cậu tự nhận bản thân mình không phải cái loại thánh khiết, tốt lành gì nhưng không thể phủ nhận gần đây cậu đặc biệt xấu tính.
Và dường như chỉ đối với Sở Nam Phong mới như vậy.
Cậu đã ghen tị hận đủ điều của Sở Nam Phong.
Từ dung mạo, chiều cao, khí chất, dị năng, năng lực phán đoán...không nơi nào là cậu không đào bới kiếm chuyện cả.
Mặc dù đó chỉ là những suy nghĩ trong lòng chứ chưa trở thành xung đột ở đời thực, nhưng Sở Nam Phong đang yên đang lành lại trở thành nạn nhân, thật sự rất oan ức và không đáng.
Có thể nói tách biệt khoảng cách giữa nhân vật chính cùng nhân vật hy sinh là một phần khiến cho nhận thức của Tiêu Lạc về Sở Nam Phong có phần cực đoan và phiến diện.
Nhưng phần nhiều là do Tiêu Lạc quá đỗi đề phòng thế giới này, luôn sợ hãi kết cục đã định sẵn, đồng thời lo lắng ưu thế của mình bị mất dần đi.
Điều đó khiến cậu khủng hoảng và luôn giữ niềm tin ở mức cân bằng, không dám trao ra quá nhiều, kể cả đó là Sở Nam Phong.
Do đó nhiều khi cậu cho rằng Sở Nam Phong cũng là nột mối uy hiếp đối với mình, trong tiềm thức đôi khi sẽ vô thức so sánh, bất hòa với y.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


