Trong quá trình chờ đợi Sở Nam Phong tỉnh lại, Tiêu Lạc không lãng phí thời gian mà tiến vào tu luyện.
Sở Nam Phong sau khi tẩy kinh phạt tủy xong thiên phú sẽ càng cao.
Trước đây là ngồi xe bò chậm rì, sau lần này chính là ngồi phi cơ.
Không phải để có thể vượt mặt hắn, chỉ cần giữ ở vị thế cân bằng là đủ rồi.
Hai người ở trong không gian đã mấy ngày, ở bên ngoài thời gian cũng tầm hai ba tiếng đồng hồ.
Mấy người Thẩm Quân Lâm đứng trước cửa phòng xe của Sở Nam Phong và Tiêu Lạc bồn chồn không yên.
Hàn Vân Đào: "hai người đó ở bên trong làm cái gì mà chúng ta gõ cửa nhiều lần vẫn không thấy lộ mặt nhỉ?"
Thẩm Quân Lâm: "nếu không phải Nam Phong không thích người khác tự ý xông vào phòng của cậu ấy thì cánh cửa này đã tiêu đời từ lâu rồi.
Hừ!"
Hàn Vân Đào cà khịa: "ha ha, cậu muốn tương lai ra ở chuồng heo à mà dám có ý đồ làm tổn thương phòng xe của cậu ấy?"
Thẩm chó điên lèm bèm: "cậu nghĩ tôi ngu ngốc đến mức nào vậy? Tôi nóng tính chứ không có lỗ mãng nhé."
Hàn Vân Đào: "nhưng cậu mới vừa có ý đồ muốn làm tổn thương phòng xe của Nam Phong."
Thẩm Quân Lâm uất ức gào lên: "Tôi chỉ nghĩ nghĩ, chứ đã làm đâu."
"Được rồi, không chọc cậu nữa." Hàn Vân Đào xùy cười, nói.
Thẩm Quân Lâm thân mang dị năng hệ hỏa, tính tình nóng nảy, dễ nổi giận.
Chọc ít nghe hắn khẩu nghiệp cũng vui nhưng phải có chừng mực.
Mà ngay cả khi bọn họ ở ngoài này ồn ào rôm rả đến đâu, bên trong xe vẫn không một chút động tĩnh nào, dường như người bên trong đã bốc hơi đi vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


