Cả hai vừa bước qua cửa, bà mẹ chồng nhìn thấy Mạnh Vãn Đường liền đanh mặt lại, mỉa mai:
“Còn biết đường mà mò về cơ đấy.”
Mạnh Vãn Đường ngước nhìn mẹ chồng, trong lòng thầm thì: [Mẹ chồng nhìn nét nào ra nét đấy, trẻ đẹp ghê, hèn gì sinh ra được anh chồng Cố Vân Kiêu đẹp trai nhói mắt thế này. Mỗi tội nết hơi gắt, chán.]
Thân hình Khương Ninh – mẹ Cố Vân Kiêu bỗng sượng đứng lại. Bà vừa tính lên tiếng hỏi Mạnh Vãn Đường nói cái gì thì Cố Vân Kiêu đã nhanh tay kéo mẹ sang một góc, ghé sát tai thì thầm:
“Mẹ, có phải mẹ cũng nghe thấy tiếng lòng của Mạnh Vãn Đường không?”
Bà Khương Ninh trợn tròn mắt:
“Tiếng lòng? Con định sáng tác tiểu thuyết huyền huyễn với mẹ đấy à?”
Cố Vân Kiêu tiếp tục hạ thấp giọng:
“Đó đúng là tiếng lòng của cô ấy đấy. Chúng ta đừng giật dây động rừng, cứ giả vờ như không có gì rồi quan sát đi ạ.”
Hai mẹ con còn đang rỉ rả thì ông Cố Quan Sơn – bố của Cố Vân Kiêu cùng cô chị cả Cố Thanh Hãn từ phòng đọc sách bước ra. Trên tay Cố Thanh Hãn đang bế một bé trai khoảng hơn hai tuổi. Mạnh Vãn Đường niềm nở chào bố chồng và chị cả một tiếng, cả hai chỉ ừ đáp lại cho có lệ.
Mạnh Vãn Đường tự biết mình không được chào đón nên ngoan ngoãn ngồi im trên ghế sofa, giương mắt nhìn Cố Thanh Hãn dỗ dành đứa trẻ, thầm nghĩ: [Chị cả bế con khác mà hớn hở chưa kìa, haizz, xíu nữa biết được sự thật rồi không biết có còn cười nổi nữa không đây.]
Bố chồng và chị cả đồng loạt ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm về phía Mạnh Vãn Đường. Cô nàng giật thót, nghĩ chắc do ánh mắt hóng biến của mình quá mãnh liệt nên làm người ta nghi ngờ, bèn gượng cười một cái rồi lẹ mắt đánh ánh nhìn đi chỗ khác.
Chị cả Cố Thanh Hãn thích ứng cực nhanh, cô ấy hiểu ra đây chính là tiếng lòng của cô em dâu. Cố Quan Sơn vừa định mở miệng hỏi thì Thanh Hãn đã ghé tai thì thầm với bố vài câu. Ông Cố nửa tin nửa ngờ gật đầu. Cả nhà lại bắt đầu quay mòng mòng với suy nghĩ: Sao lại gọi là "con đứa khác"? Rõ ràng đứa trẻ này là do Thanh Hãn dứt ruột đẻ ra mà?
Đúng lúc này, Lục Nhất Chu – chồng của Cố Thanh Hãn từ bên ngoài đi về. Lục Nhất Chu tự mình quản lý một công ty, diện mạo phong nhã, đối xử với Cố Thanh Hãn lại vô cùng chu đáo tỉ mỉ, khiến bố mẹ vợ yêu quý vô cùng.
Bà Khương Ninh thấy con rể về thì tươi cười:
“Nhất Chu về đấy à, qua đón Thanh Hãn hả con? Ở lại ăn cơm rồi hãy về nhé!”
Lục Nhất Chu cười đáp:
“Vâng mẹ, thế chút nữa để con vào bếp làm vài món.”
Mạnh Vãn Đường nhìn cảnh hai mẹ con tay bắt mặt mừng mà tặc lưỡi trong lòng: [Hứ, đúng là tên tra nam giả tạo. Vừa mới đi hẹn hò với tình đầu xong kìa, thế mà mẹ còn giữ nó lại ăn cơm. Tỉnh táo lại giùm cái đi ạ!]
Nụ cười trên mặt bà Khương Ninh khựng lại ngay lập tức. Bà lén liếc nhìn Lục Nhất Chu nhưng anh ta chẳng có phản ứng gì, cả nhà liền hiểu ra: Lục Nhất Chu không nghe thấy tiếng lòng của Mạnh Vãn Đường, chỉ có người nhà họ Cố mới nghe được.
“Mẹ ơi, mẹ xem nay muốn ăn gì để con xuống bếp nào.”
Bà Khương Ninh lại tự nhủ có khi tiếng lòng của Mạnh Vãn Đường không chuẩn, một đứa con rể tốt như thế này sao có thể ngoại tình được chứ?
Hai người vừa bước vào bếp, Mạnh Vãn Đường trong lòng đã sốt ruột gào lên:
[Ôi chao ôi, tức chết mất thôi! Lúc nãy là cuộc gọi của tiểu tam đấy, cũng chính là mẹ đẻ của đứa bé này luôn! Nó là mối tình đầu của Lục Nhất Chu, giờ còn làm thư ký cho anh ta nữa cơ. Mau lục điện thoại anh ta đi, lịch sử trò chuyện của hai đứa này nhạy cảm xịt máu mũi luôn!]
Mọi người nghe thấy tiếng lòng liền đồng loạt nhìn sang Cố Thanh Hãn. Cô ấy đang do dự, bởi từ trước đến nay cô ấy chưa bao giờ lục soát điện thoại của chồng. Lục Nhất Chu cũng nắm thóp được điểm này nên mới vô tư vứt điện thoại lại trên bàn.
Cố Thanh Hãn cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cũng cầm điện thoại lên. Nhưng thử mấy lần mật khẩu đều báo sai. Mạnh Vãn Đường cũng phát hiện ra vấn đề, trong lòng gào thét: [Bà chị ơi, thử ngày sinh nhật của đứa bé này xem nào!]
Cố Thanh Hãn nhập ngày sinh của đứa trẻ vào, màn hình điện thoại lập tức mở khóa! Đây là lần đầu tiên tiếng lòng của Mạnh Vãn Đường được kiểm chứng là đúng sự thật, Cố Thanh Hãn đột nhiên không dám đọc tiếp nữa, bàn tay run run khựng lại giữa không trung.
Mạnh Vãn Đường cuống quýt giục giã trong đầu: [Chị ơi chị à, không mở ra nhanh là Lục Nhất Chu đi ra bây giờ! Mau lên, lẹ cái tay lên!]
Cố Thanh Hãn vội vàng nhấn vào ứng dụng trò chuyện. Cuộc hội thoại được ghim trên cùng có tên ghi chú là "Bảo Bối", avatar và tên tài khoản hoàn toàn không phải của cô ấy. Cô ấy bấm ngay vào lịch sử tin nhắn:
> Bảo Bối: Tối nay anh thể hiện không tốt tí nào đâu nhé, ngày mai phải bù đắp cho em đấy.
> Lục Nhất Chu: Được rồi bảo bối, anh đang ở bên nhà vợ, chút nữa rảnh anh gọi lại cho em.
> Bảo Bối: Hứ, trông chừng con trai chúng ta cho tốt vào. Nghĩ đến cảnh sau này đứa nhỏ phải gọi con mụ đó là mẹ mà em thấy buồn nôn.
Đọc đến đây, Cố Thanh Hãn chết đứng tại chỗ. Cố Vân Kiêu nhận ra sự bất thường của chị gái liền bước tới giật lấy điện thoại. Nhìn dòng tin nhắn đập vào mắt, bàn tay Cố Vân Kiêu gân xanh nổi lên, siết chặt từng chút một. Cố Quan Sơn nhìn biểu cảm của hai con liền biết tiếng lòng của Mạnh Vãn Đường hoàn toàn là thật, tức đến mức định lao ngay vào bếp tính sổ với Lục Nhất Chu.
Cố Vân Kiêu vội giữ cha mình lại. Mạnh Vãn Đường trong lòng lẩm bẩm:
[Haizz, cuối cùng cũng nhìn ra bộ mặt thật rồi chứ gì. Nhưng mà nếu mấy người biết được làm sao Cố Thanh Hãn lại đẻ ra đứa bé này thì chắc còn tăng xông hơn nữa cơ.]
Đây cũng chính là điều mà cả ba người nhà họ Cố đang tò mò muốn chết, vậy mà tiếng lòng lại ngắt đứt đôi làm ai nấy sốt cả ruột! Cố Vân Kiêu nhanh tay thu thập vài sợi tóc của chị gái và cháu nhỏ, lén giao cho đàn em đem đi xét nghiệm DNA gấp.
Anh hạ thấp giọng trấn an Cố Thanh Hãn:
“Hai tiếng nữa sẽ có kết quả. Nếu thật sự là Lục Nhất Chu có lỗi với chị, em nhất định sẽ không tha cho anh ta.”
Mạnh Vãn Đường nhìn một màn xử lý dứt khoát của Cố Vân Kiêu thì thầm đánh giá:
[Chà, anh chồng này không chỉ toàn thân phát ra ánh vàng công đức mà cái đầu cũng nảy số nhanh phết, đúng gu mình rồi đấy!]
Đột nhiên, một chiếc lông mi giả từ trên mắt Mạnh Vãn Đường rơi bộp xuống. Cô thầm rủa trong lòng:
[Ôi má ơi, quên mất là mình đang mang cái bản mặt trang điểm dị hợm này!]
Cô ngẩng đầu nói:
“Vân Kiêu, em lên tầng rửa mặt thay đồ cái nhé.”
Nói xong liền vội vã chạy tót lên tầng, đi thẳng vào phòng của cô và Cố Vân Kiêu. Căn phòng rộng thênh thang, rộng tới mức bên trong kê hẳn hai chiếc giường đôi. Mạnh Vãn Đường nhớ ra hai người vẫn chưa từng động phòng. Cô bước vào nhà vệ sinh, nhờ tiếp nhận ký ức của nguyên chủ nên sử dụng các vật dụng thời hiện đại vô cùng thành thạo.
Sau hơn mười phút loay hoay gột rửa, một khuôn mặt mộc mạc, thanh tú xuất hiện trong gương. Làn da trắng hồng mịn màng, ngũ quan sắc nét. Cô gật đầu hài lòng:
“Ừm, đường nét này đúng là có vài phần giống với diện mạo nguyên bản của mình.”
Mạnh Vãn Đường tiến lại gần tủ quần áo. Nhìn đống đồ dị hợm bên trong mà cô muốn ngất xỉu, đúng là cõi âm quỷ cũng chẳng buồn ăn mặc kiểu này! Sau một hồi bới móc, ở góc dưới cùng của tủ, cô lục ra được một đống áo sườn xámvẫn còn nguyên tem mác. Có lẽ nguyên chủ ghét nhất thể loại này nên chưa từng mặc qua cái nào.
Nhưng Mạnh Vãn Đường thì lại mê sườn xám vô cùng! Cô chọn một chiếc màu trắng ánh trăng khoác lên người, búi gọn mái tóc dài sau đầu. Vì sợ bỏ lỡ mất quả drama siêu to khổng lồ bên dưới, thay đồ xong cô liền tất bật chạy xuống nhà.
Vừa lúc cô xuất hiện ở cầu thang, Cố Vân Kiêu vô tình ngước mắt lên nhìn, nhịp tim anh bỗng hẫng mất một nhịp.
Gương mặt tinh tế không còn lớp trang điểm dị hợm, chiếc sườn xám màu trắng ánh trăng ôm sát cơ thể như thể được may đo riêng cho cô. Mái tóc dài búi cao để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần, đường xẻ tà của sườn xám khoe khéo đường cong quyến rũ. Ngay cả Cố Thanh Hãn đứng bên cạnh cũng bị vẻ đẹp ấy làm cho ngơ ngẩn, không thể rời mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


