Rạng sáng, trước cửa một quán bar sầm uất tại thủ đô.
Một người đàn ông áo quần chỉnh chu, bộ vest phẳng phiu đang lôi kéo xệch một cô gái trang điểm phong cách khói xám lên xe. Vừa vào trong, anh đã giận dữ quát lớn:
“Mạnh Vãn Đường, cô thật sự là ngày nào cũng làm tôi phải mở mang tầm mắt về cái sự trơ trẽn của mình! Lại còn mò đi tìm trai bao? Tôi không động vào người cô, thế là cô liền mò ra ngoài 'xõa' đấy à? Cô thiếu hơi đàn ông đến thế cơ à?”
Cô gái điểm trang đậm lè bên cạnh yếu ớt phân trần:
“Em không có... Em uống quá chén, chẳng biết sao mình lại đến đấy nữa.”
Người đàn ông gạt đi, mặt hầm hầm:
“Tôi không rảnh nghe cô ngụy biện. Bây giờ tôi đưa cô về nhà, cái hôn nhân này hôm nay tôi sẽ ly hôn bằng được!”
---
Cùng lúc đó, ở một không gian khác nơi Địa phủ:
“Bà đây nộp đơn thôi việc! Cái nơi khỉ ho cò gáy này bà đếch ở nữa, ngày nào cũng bắt nấu cái thứ canh quỷ quỷ quái quái này!”
Bên bờ sông Vong Xuyên, Mạnh Bà ngày ngày lắng nghe đám vong hồn qua lại khóc lóc kể đủ loại hỉ nộ ái ố chốn nhân gian, ai nấy đều khăng khăng không chịu quên đi kiếp trước. Còn cô thì đã chôn chân ở cái bờ sông này suốt vạn năm, trong lòng sớm đã rục rịch muốn xuống trần một chuyến để hóng hớt, trải nghiệm "kiếp làm người".
Đây đã là lần thứ 20 trong tháng cô nộp đơn xin nghỉ việc.
Đúng lúc này, Diêm Vương từ xa bước lại, nét mặt lạnh như tiền, giọng nghiêm nghị:
“Đã muốn đi thì được thôi. Tự mình uống hết chén canh này, quên sạch mọi thứ ở đây thì ngươi có thể đi.”
Mạnh Bà ngẩn người tại chỗ. Kèo ngon rơi từ trên trời xuống làm cô chớp chớp đôi mắt to tròn, trong lòng thầm tính toán: Muốn bà đây quên hết ở đây ư? Mơ đi, thế thì lỗ vốn chết!
Cô nở nụ cười tươi rói:
“Đây là ngài tự nói đấy nhé, uống xong canh là cho tôi đi đấy!”
Diêm Vương lạnh nhạt: “Chắc chắn.”
Mạnh Bà bốc lấy chén canh, nhanh tay lẹ mắt lén thả vào một viên thuốc gia truyền tự chế rồi ừng ực ừng ực uống cạn. Vừa đặt chén xuống, cô liền bật chế độ “diễn sâu”, ánh mắt giả vờ đờ đẫn lơ ngơ nhìn vạn vật xung quanh.
Diêm Vương phán:
“Từ giờ trở đi, ngươi chính là Mạnh Bà. Nhiệm vụ của ngươi là ở đây múc canh, phát cho từng linh hồn chuẩn bị đi đầu thai.”
Đôi mắt Mạnh Bà càng nghe càng trợn ngược lên.
Ngay khi Diêm Vương vừa dứt lời, Mạnh Bà liền tức đến phồng hai má, gầm lên:
“Được lắm cái lão Diêm Vương già này, dám giỡn mặt với bà đây à? Hên cho bà là có chiêu phòng thân, không thì bị lão đào hốrồi!”
Nét mặt ngầu lòi của Diêm Vương vỡ vụn trong một nốt nhạc. Lão lập xách dép chạy thục mạng. Cả Địa phủ được một trận quậy tưng bừng, gà bay chó sủa vì màn rượt đuổi của hai người. Lão Diêm Vương chẳng còn chút phong thái điềm tĩnh vừa rồi; trong khi đó, Đế Thính ngồi bên cạnh xem hóng biến còn tranh thủ móc từ túi ra một nắm hạt dưa, vừa cắn tách tách vừa gào lên cổ vũ cho Mạnh Bà.
Diêm Vương chui tợn vào điện Diêm Vương, chốt cửa cài khóa kín kẽ. Mạnh Bà liếc nhìn Đế Thính bên cạnh:
“Đế Thính, ta dẫn nhóc xuống nhân gian hóng drama nhé?”
Đế Thính có chút đắn đo. Mạnh Bà tiếp tục tung chiêu dụ dỗ:
“Drama dưới Âm phủ này chán ngắt, chúng ta xuống trần gian hóng hàng tươi sống! Với lại ta nghe đám quỷ qua đường đồn nhân gian lắm món ngon lắm. Có đi cùng ta không? Cùng làm chuyến du hí trần gian nào!”
Nghĩ đến đồ ăn ngon, Đế Thính lập tức thu nhỏ người chui tọt vào thần thức của Mạnh Bà:
“Sẵn sàng rồi chị gái xinh đẹp, quất luôn thôi!”
Chỉ thấy Mạnh Bà bắt ấn bằng hai tay, rồi xé một khoảng không gian. Cô biến thành một luồng tàn ảnh, biến mất hút khỏi đây.
Núp trong điện Diêm Vương, lão nhìn theo bóng dáng vừa biến mất mà thở dài:
---
Mạnh Bà hóa thành tàn ảnh, vốn tưởng mình đã được tự do tự tại. Nào ngờ vừa thoát khỏi Địa phủ, cô đã phát hiện thân thể mình vượt ngoài tầm kiểm soát, cứ thế lao điên cuồng về một hướng – như thể đang vội vã đi đầu thai vậy. Cuối cùng, cô dừng lại trước một căn biệt thự 3 tầng, rồi "vèo" một cái, chui tọt vào một thể xác.
Mạnh Bà định bụng thoát ra ngoài, nhưng lại bàng hoàng nhận ra tâm trí và cơ thể này hòa hợp một cách hoàn hảo, hoàn toàn không cách nào thoát ra được. Cô cuống quýt hỏi Đế Thính:
“Đế Thính, có chuyện gì thế này? Sao ta lại không ra được?”
Đế Thính ở trong thần thức lên tiếng:
“Chị ơi, đây là hậu duệ dòng họ nhà chị đấy. Có điều cô ta vừa trượt chân ngã từ trên cao xuống, số mạng đã tận. Hai người dù sao cũng là người một nhà, thôi thì cái xác này xem như quà khuyến mãi cho chị vậy.”
Mạnh Bà còn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin thì một linh hồn đã xuất hiện trước mặt. Đó là một cô gái trẻ, mặt mũi trang điểm lòe lẹt kỳ dị, ngũ quan y hệt như cơ thể cô đang trú ngụ.
Hắc Bạch Vô Thường vừa dẫn cô gái đi, ngoảnh lại thì phát hiện ra Mạnh Bà đang ở trong thân xác đó. Bạch Vô Thường lập tức lật lật hớt hơ hớt hải chạy lại, đỡ Mạnh Bà dậy, nở nụ cười xu nịnh hết mức:
“Tiểu thư, ngài cứ yên tâm, cái miệng này của thần kín lắm!” Nói xong liền dắt linh hồn đi mất hút.
Đúng lúc này, từ trong biệt thự có ba người lao ra. Đi đầu là một người đàn ông trung niên:
“Đường Đường à! Con làm cái trò gì thế này? Con mà có làm sao thì bố mẹ sống làm sao nổi đây!”
Người phụ nữ phía sau cũng khóc nấc lên:
“Đường Đường, con còn có bố mẹ mà, sao lại dại chuột làm chuyện nông nổi thế!”
Lúc này, người đàn ông đứng cuối cùng mới lên tiếng:
“Mạnh Vãn Đường, cho dù cô có nhảy lầu thì tôi cũng nhất định phải ly hôn với cô. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ chỉ là lời hứa từ thời ông bà. Chúng ta cũng chưa từng động phòng, sau này đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.”
Mạnh Bà nhanh chóng tiếp nhận ký ức của nguyên tác. Nguyên chủ tên là Mạnh Vãn Đường, hai người trước mặt là bố cô - Mạnh Thượng Thanh và mẹ cô - Tô Nhã Trân.
Còn cái người đàn ông đứng đằng sau thì "khủng" rồi: Toàn thân tỏa ra ánh kim quang công đức sáng chói. Đây chính là anh chồng trên danh nghĩa của nguyên chủ – Cố Vân Kiêu.
Mạnh Bà giật mình nhìn kỹ, trong lòng gào lên với Đế Thính: Woah! Đế Thính mày mau nhìn xem, cái người đàn ông lấp lánh ánh vàng kia là chồng ta đấy à?!
Đế Thính liền phán: Người này là người làm việc thiện suốt 9 kiếp đấy! Công đức trên người đủ để gánh cả đời này hanh thông thuận lợi, bách tà không xâm. Haizz, nhưng mà người nhà anh ấy thì có vẻ không hên được như thế... Úi giời ơi, trừ anh ấy ra thì cả cái gia đình này toàn là thánh xui xẻo thôi!
---
Trong lúc một người một linh thú đang mải mê "tâm sự loài", thì nội tâm của ba người đối diện đã cuộn trào sóng gió kinh thiên động địa!
Mạnh Thượng Thanh: Má? Cái gì thế này? Con gái mình đâu có há miệng đâu? Chẳng lẽ... mình có năng lực đọc được suy nghĩ của nó?
Tô Nhã Trân: Đây là tiếng lòng của con gái sao? Trong tiểu thuyết hay viết mấy kiểu này lắm nè!
Cố Vân Kiêu: Người phụ nữ này lại đang giở trò con bò gì nữa đây? Tại sao mình lại nghe được tiếng lòng của cô ta? Cái gì mà lấp lánh ánh vàng, tào lao xịt bộp!
Do Mạnh Bà từ nhỏ đến lớn chỉ sống dưới Địa phủ nên đối với ánh sáng công đức trên người Cố Vân Kiêu hoàn toàn không có sức kháng cự. Dù đứng xa thế này, cô vẫn cảm nhận được luồng khí ấm áp bao bọc quanh mình, dễ chịu vô cùng.
Chồng ngon nghẻ thế này, ngu gì mà ly hôn!
Cô hắng giọng một cái rồi cất lời:
“Bố mẹ, con không có ý định nhảy lầu đâu, con chỉ vô tình trượt chân ngã thôi mà.”
Vợ chồng nhà họ Mạnh thì lại nghĩ con gái đang cố tỏ ra mạnh mẽ, trong lòng lại càng thêm xót xa.
Mạnh Vãn Đường nhìn sang Cố Vân Kiêu:
“Còn nữa... ông xã à, em thật sự không có đi tìm trai bao đâu. Đứng trước mặt bố mẹ em không nói dối đâu, tối qua em uống quá chén, thật sự không biết sao mình lại ở đó nữa.”
Nói xong, trong lòng cô lại thầm rủa: [Đợi bà đây tìm ra đứa nào giật dây hại bà, xem bà "tác động vật lý" xử đẹp nó thế nào!]
Cố Vân Kiêu nghe thấy tiếng lòng của cô thì nảy ra ý định sẽ cho người điều tra rõ ràng. Tuy nhiên mặt anh vẫn lạnh như tiền, cất giọng:
“Cô cứ tạm thời ở lại nhà bố mẹ đẻ đi, cả hai chúng ta cùng bình tĩnh lại đã.”
Cố Vân Kiêu vừa định quay lưng bước đi thì lại nghe thấy tiếng lòng hóng hớt của Mạnh Vãn Đường: [Ấy ấy, mang tui theo với chứ! Tối nay nhà anh có quả drama siêu to khổng lồ luôn kìa, tui muốn leo lên hàng ghế đầu hóng biến quá đi mất!]
Bước chân Cố Vân Kiêu khựng lại. Anh quay người lại, đổi giọng:
“Cô vẫn nên về nhà cùng tôi đi, đừng làm phiền bố mẹ nữa.”
Vợ chồng nhà họ Mạnh nghe xong tiếng lòng của con gái thì tò mò muốn chết, cũng muốn đi theo để hóng hớt xem sao. Mạnh Vãn Đường nhanh chân nhanh tay chân bám đít Cố Vân Kiêu, cả hai cùng nhau leo lên xe trở về Cố gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


