Tay trái Lâm Nhược buông ra, tay phải túm lấy cổ áo Triệu Mẫn Kỳ, bà ta mềm oặt như một cái bao tải, đau đến mức không còn chút sức lực phản kháng.
"A! Tao sẽ giết mày!" Lâm Dã mắt đỏ ngầu gào thét xông lên, định đánh Lâm Nhược.
Cô đá vào đầu gối Lâm Dã, cậu ta quỳ sụp xuống đất, đau đớn ôm lấy chân mình. Nhưng Lâm Nhược không cho cậu ta cơ hội, một chân đạp lên lưng cậu ta, tay trái cũng tháo luôn khớp hàm của cậu ta, tay xoay một cái lấy một chiếc áo cạnh cửa, nhanh chóng xé ra, nhét vào miệng Lâm Dã, vài ba động tác đã trói Lâm Dã và Triệu Mẫn Kỳ lại với nhau.
Loạt động tác này chỉ diễn ra trong nháy mắt, đến khi Lâm Bân kịp phản ứng thì vợ con đã bị Lâm Nhược khống chế.
Lập tức ông ta xắn tay áo đi tới, ra vẻ muốn đánh nhau.
Nói xong, tay trái cô đặt lên cánh tay Lâm Bân, khẽ vặn một cái, cánh tay lập tức trật khớp. Lâm Bân trợn mắt muốn ngất đi, nhưng Lâm Nhược bấm chặt vào huyệt nhân trung của ông ta, ép ông ta phải tỉnh táo.
Nụ cười trên môi cô càng thêm dịu dàng, nhưng giọng Lâm Nhược lại lạnh như băng: "Chú hãy nhớ kỹ cơn đau này, lần sau còn đến gây sự với cháu, cháu đảm bảo sẽ khiến chú đau hơn bây giờ gấp trăm lần, nhớ kỹ..."
Nói rồi cô dùng sức đẩy mạnh, cánh tay vừa trật khớp của Lâm Bân thoáng chốc đã được nắn lại. Nhưng cơn đau này còn kinh khủng hơn lúc nãy gấp bội, Lâm Bân cảm thấy thà tay ông ta bị gãy còn hơn. Miệng ông ta bị Lâm Nhược bịt chặt, ngoài tiếng rên hừ hừ thì không thể phát ra âm thanh nào khác.
Khuôn mặt ông ta nín thở đến mức dần chuyển sang màu tím tái.
Lâm Nhược đợi Lâm Bân dần hồi phục rồi mới một tay tháo khớp hàm của ông ta, lấy vải bịt miệng lại. Tay kia cô đặt lên chân ông ta, một lần đẩy vào, một lần kéo ra, khớp xương lại trật lần nữa. Đợi khi cơn đau của Lâm Bân thuyên giảm, cô lại nắn lại cho ông ta.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, nửa tiếng sau, Lâm Nhược đã tháo rời toàn bộ khớp xương trên người Lâm Bân một lượt. Khi kết thúc, mặt Lâm Bân không còn chút máu, co quắp trong góc, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân, thậm chí trên quần còn xuất hiện một vệt màu sẫm.
Lâm Nhược nở nụ cười rạng rỡ, cảm thấy cơn uất hận kiếp trước cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút. Cô nhìn xuống Lâm Bân đang nằm liệt trên đất như một con chó chết, giọng điệu càng thêm vẻ đáng thương: "Chú út, chú cũng là người thân của cháu, sao chú có thể đối xử với cháu như vậy..."
Lúc này Lâm Bân nhìn cô với ánh mắt như nhìn ác quỷ, cơ thể không ngừng lùi về sau, đầu lắc nguầy nguậy. Cằm bị tháo khớp, miệng bị bịt lại, ông ta hoàn toàn không thể phát ra âm thanh nào.
Lâm Nhược khẽ cười, ghé sát lại gần Lâm Bân, nói thầm: "Bây giờ chú tin cháu có thể giết chết chú chưa?"
Lâm Bân hiểu ý, đồng tử co rút lại, vội vàng gật đầu lia lịa.
Lúc này Triệu Mẫn Kỳ và Lâm Dã bị trói bên cạnh sợ đến mức không dám ngẩng đầu, toàn thân run lẩy bẩy. Họ có thể ngang ngược với người hiền lành, nhưng đứng trước kẻ thật sự tàn nhẫn thì lại cực kỳ hèn nhát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
