"Cốp cốp cốp!"
Cánh cửa chính vang lên tiếng đập mạnh. Lực đạo của người bên ngoài mạnh đến nỗi như muốn phá tan cánh cửa trước mặt.
"Lâm Nhược! Mở cửa!"
Bên ngoài vang lên tiếng la hét của thím út Triệu Mẫn Kỳ.
Ánh mắt Lâm Nhược lạnh như băng, sát khí tỏa ra, nếu họ không tìm tới tận cửa thì cô còn chưa nhớ ra việc đi tìm họ, bây giờ họ lại tự dẫn xác đến, tốt lắm! Rất tốt!
Cô hít một hơi thật sâu, vẻ mặt trong nháy mắt đã chuyển sang vẻ đau buồn thê lương, nhanh chóng bước tới mở cửa.
Bên ngoài là chú út Lâm Bân và Triệu Mẫn Kỳ, cùng với cậu con trai mười bốn tuổi của họ, Lâm Dã.
Ngay khi Lâm Nhược mở cửa, Triệu Mẫn Kỳ theo thói quen chỉ vào mũi Lâm Nhược hét lớn: "Mày làm cái gì thế? Chú thím mày đến mà mày mãi mới ra mở cửa! Có phải không chào đón chúng tao không! Tội nghiệp chúng tao còn phải tất bật lo hậu sự cho bố mẹ mày, lương tâm mày để đâu rồi!"
Lâm Nhược ngước mắt lên thấy ngoài ba người họ còn có hàng xóm cùng tầng, ánh mắt cô chợt lóe, nước mắt nói đến là đến: "Chú út, thím út, cháu đã nói căn nhà này là thứ cuối cùng bố mẹ để lại cho cháu rồi, hai người không thể lấy đi được, hai người tha cho cháu đi!"
"Mày là con gái, sau này thể nào cũng phải gả đi! Đồ nhà họ Lâm chúng mày đương nhiên không thể để cho người ngoài hưởng lợi! Căn nhà này sau này để cho em trai mày cưới vợ!" Triệu Mẫn Kỳ vừa nghe cô không đưa nhà là nổi đóa ngay, bà ta bận rộn cũng chỉ vì tiền và nhà, không lấy được thì bà ta sẽ làm loạn!
Lâm Nhược nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, liếc nhìn hàng xóm ngoài cửa, rồi lại nhìn gia đình chú út, mới miễn cưỡng nói: "Mọi người vào nhà rồi nói, chúng ta đừng làm phiền người khác."
Lâm Bân ra hiệu cho Triệu Mẫn Kỳ, cùng Lâm Nhược vào nhà, Triệu Mẫn Kỳ kéo Lâm Dã theo sau.
Vừa vào nhà, Lâm Dã đã ngẩng cao đầu, nhìn ngó xung quanh như đang chiêm ngưỡng đồ của mình.
Ngay khoảnh khắc Lâm Nhược đóng cửa lại, vẻ mặt cô nhanh chóng lạnh như băng, trong mắt mang theo sát khí nặng nề.
Cô tiện tay lấy điện thoại ra bật ghi âm, đặt ở cạnh cửa.
"Còn không mau lấy sổ đỏ ra! Tao nói cho mày biết, chú mày là cục trưởng đấy! Muốn xử lý một đứa con gái như mày là chuyện dễ như trở bàn tay! Mày đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Triệu Mẫn Kỳ thấy Lâm Nhược đã đóng cửa, cũng không còn e dè gì nữa: "Sau này chúng tao tìm cho mày một mối hôn sự thích hợp, mày tốt nghiệp đại học là gả đi, sau này ít qua lại!"
Giọng Lâm Nhược mang theo vẻ cầu xin thê lương, nhưng động tác lại nhanh nhẹn vô cùng, cô nhanh chóng đi đến bên cạnh Triệu Mẫn Kỳ, tay trái bịt miệng bà ta, tay phải chớp nhoáng nắm lấy cánh tay phải của bà ta, dùng sức một cái, một tiếng "rắc" nhỏ vang lên, cả cánh tay phải đã bị trật khớp.
Lâm Nhược khẽ cười, tay không chút dao động, nhẹ nhàng đưa lên, Triệu Mẫn Kỳ rên một tiếng, cánh tay bà ta lại được nối lại. Bà ta đau đến run rẩy, mồ hôi như mưa, tay trái Lâm Nhược nhanh như chớp tháo khớp hàm của bà ta, tiện tay giật một chiếc khăn mặt nhét vào miệng bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
