"Cô ta hủy hoại nửa đời sau của tôi, hoàn toàn là bởi vì tư tưởng của cô ta có vấn đề nghiêm trọng, nên mới phải cải tạo lao động sửa lại cho đúng, bà là mẹ cô ta, đã không thể giáo dục cho cô ta một tư tưởng đúng, thì tất nhiên sẽ có nơi dạy lại cho cô ta."
**tỳ: lá lách
Nhìn chằm chằm Dung Yên đến nối khóe mắt muốn nứt ra, "Bây giờ cô đã tốt, tại sao lại không thể buông tha cho con bé."
Vẻ mặt Dung Yên bình tĩnh, "Sao lại nói là tôi tốt? Nếu không phải do cô ta, thì dựa vào thành tích của tôi, đã sớm nhận được thư trúng tuyển rồi về thành phố đi học đại học, hủy hoại tiền đồ của người khác là không nghiêm trọng? Huống chi, cái này không phải là tôi không buông tha cho cô ta, mà là luật pháp không để cô ta thoát."
Khóe miệng hiện lên tia mỉa mai, "Lại nói tiếp, cô ta có ngày hôm nay, thì bà là đầu sỏ lớn nhất, đường đường là một người mẹ, không dạy con cho tốt, làm cho tư tưởng của cô ta như đất lở, đi lạc lối, tôi tưởng bà phải nên tỉnh lại đi chứ, bà lãng phí tài nguyên quốc gia, nuôi ra một đứa con gái như vậy, bà không cảm thấy hổ thẹn sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

