Tần Dã quay đầu nhìn về phía người đang chật vật, ánh mắt anh sắc bén như mũi dao, "Nếu bà vì con gái bà mà dùng lời nói vu khống cho vợ của tôi, thì bà và con gái bà cùng nhau đi làm bạn luôn đi."
Vừa bị lạnh vừa bị đau nên mẹ Từ không kịp hiểu rõ những lời này có ý nghĩa gì, đã nghe thấy người đàn ông tức giận nói với đứa nhóc ngoan độc, "Tần Dư, em đạp xe đạp đi lên trấn một chuyến, đến đồn Công an báo cáo, để Công an xuống đây."
Tần Dư vừa nghe lời này, đôi mắt đột nhiên sáng ngời, cậu ấy vội vàng đáp: "Vâng, được."
Lúc này mẹ Từ đã nghe rành mạch, sắc mặt bà ta lập tức biến đổi, "Không cần đi."
Tần Dư không để ý đến bà ta, bà già này chạy đến nhà cậu ấy nói hưu nói vượn vu tội cho chị dâu cậu, nếu như không lên đồn Công an thì mới là thiên lí bất dung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

