Tần Dư vẫn quật cường trừng mắt nhìn cậu ta, nếu có thể, Tần Dư muốn trực tiếp đóng sầm cửa lại trước mặt bọn họ.
“Nhãi ranh kêu gào cái gì? Còn bà nội, đây là bà nội gì? Nhà của chúng tôi không mời người khác tới làm tiền.” Dung Yên vẻ mặt đầy mỉa mai bước lên.
“Tránh ra, Tiểu Dư, sau này nhớ kỹ, loại người này đến cửa, trực tiếp đóng cửa thả chó là được. Đừng lộ mặt.”
Tần Dư:……
“Vâng.”
Điều này làm Tần Phú Quý tức điên, “Cô kêu ai là nhãi ranh đấy? Tôi là trưởng bối của cô…… Còn biết phép tắc không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

