Tần Phú Quý vừa nghe thấy chữ tiền thì đôi mắt vẩn đục lập tức sáng lên vài độ.
“Mẹ, đúng là ý này, tốt xấu gì con cũng được coi là trưởng bối, con quản lý tiền của chúng, vậy cũng là tốt cho chúng”.
Anh ta phấn khởi nghĩ, có thể có bao nhiêu tiền tới tay anh ta đây?
“Vậy chút nữa đi thôi!” Tần Phú Quý thật sự buồn phiền anh trai kia của anh ta.
Đầu óc có bị bệnh không? Phải biết rằng anh ta mới là em ruột của anh ấy.
Ở một khía cạnh nào đó, tính tình của bà ta và con trai út vô cùng hợp.
Có lợi sao lại không đi chiếm? Bà ta có cảm giác con trai lớn của bà ta không phải do bà ta sinh ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


