Cuối cùng là Tạ lão thái chống nạnh đứng đó, đôi mắt tam giác đầy vẻ cay độc.
Tạ Thu Chi là người phản ứng nhanh nhất! Nàng lặng lẽ ra hiệu cho Tạ Văn bằng một ánh mắt.
Tạ Văn lập tức hiểu ý, theo Tạ Thu Chi như con cá chạch chui qua bên cạnh cổng sân chạy ra ngoài.
Vừa chạy khỏi sân, Tạ Văn lập tức nhập vai, “Oa” một tiếng khóc lớn, gào khản cả cổ khắp thôn:
“Lý chính gia gia! Cứu mạng! Đại bá, nhị bá muốn đánh chết cả nhà chúng cháu!”
Tiếng khóc xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sáng trong ngôi làng nhỏ, rất nhiều người thích xem náo nhiệt đều lần lượt thức dậy chạy tới.
Trong phòng, ngay khi cánh cửa bị đá tung, Tạ Phong lập tức bật dậy, dang hai tay che chắn cha mẹ phía sau.
Ánh mắt hắn sắc bén như dao, chăm chăm nhìn Tạ Quảng Kim và Tạ Quảng Quý đang xông vào, toàn thân toát ra khí thế hung hãn như một con dã thú bảo vệ đàn con.
Tạ Quảng Kim và Tạ Quảng Quý bị ánh mắt ấy quét qua, bước chân vô thức khựng lại, nhất thời không dám xông lên đối đầu trực diện.
Lúc này, những hàng xóm bị tiếng khóc kinh động cùng Tạ *Lý Chính Tạ Trung, người được Tạ Thu Chi kéo đến, cũng đã chạy tới. Một đám người chen chúc vây quanh bên ngoài bức tường sân chỉ cao ngang nửa người, thò đầu vào xem.
*Lý Chính : Như là trưởng thôn bây giờ.
“Ồn ào cái gì! Mới sáng sớm!” Tạ Lý Chính sa sầm mặt bước vào, đảo mắt nhìn cánh cửa bị đạp tung cùng tình cảnh trong phòng, mày nhíu chặt.
Tạ Quảng Kim lập tức chỉ vào nhà Tạ Quảng Phúc, nước bọt bắn tung tóe mà tố cáo:
“Lý chính, ngài phân xử giúp đi!
Nhà lão Tam đúng là một lũ ma đói đầu thai!
Làm việc thì lười biếng, gian dối cũng thôi đi, hôm qua còn vì hai ngụm nước mà làm cả nhà gà chó không yên!
Hại cha mẹ ăn không ngon ngủ không yên! Hôm qua Tạ Phong với Tạ Văn còn định cầm đòn gánh đánh người!
Trên đời này làm gì có đứa con cháu bất hiếu như vậy? Hơn nữa tối qua bọn chúng còn dùng hết số nước cứu mạng trong nhà. Chia nhà! Hôm nay nhất định phải chia nhà!
Tờ giấy chia nhà này, bọn chúng ký cũng phải ký, không ký cũng phải ký!”
“Đúng vậy! Một hạt gạo, một cọng rơm cũng đừng hòng mang đi! Hôm nay không chỉ chia nhà mà còn phải đoạn thân. Mau chóng cắt đứt quan hệ với lũ sao chổi đó thì nhà chúng ta mới khá lên được.”
Nhị bá mẫu Lý Bình chen lên phía trước, the thé phụ họa, trên mặt đầy vẻ cay nghiệt và hả hê không hề che giấu.
Tạ lão thái lạnh lùng quét mắt nhìn cả nhà đang “run lẩy bẩy” trên giường đất, trong lòng đầy ghét bỏ:
“Đồ vô dụng! Lên núi cả ngày chỉ kiếm được từng ấy thứ, chẳng có ích gì, còn lén uống nước trong nhà! Lão nhị tức phụ nói đúng, hôm nay không chỉ chia nhà mà còn phải đoạn thân, tránh liên lụy đến nhà họ Tạ chúng ta!”
Tạ Phong vẫn chắn phía trước, khí thế hung hãn được tôi luyện nhiều năm trong quân ngũ khiến hắn trông như một con sói sẵn sàng lao tới cắn xé.
Tạ Thu Chi và Tạ Văn núp sau lưng Tạ Lý Chính, vừa diễn trò vừa thút thít khóc, nhìn thì vô cùng đáng thương, nhưng trong lòng hai người đã mong từ lâu được nhanh chóng cắt đứt quan hệ với đám người này.
Tạ Lý Chính nhíu mày, dĩ nhiên không tin lời bịa đặt của bọn họ. Cả thôn Tạ ai mà chẳng biết nhà Tạ Quảng Phúc làm nhiều hưởng ít.
Nhưng chuyện trong nhà người ta thì ông cũng chẳng thể quản quá nhiều, chỉ đành bất đắc dĩ nhìn Tạ Quảng Phúc:
“Quảng Phúc, ý ngươi thế nào? Chia nhà và đoạn thân đều không phải chuyện nhỏ…”
“Lý chính thúc…” Tạ Quảng Phúc vừa định mở miệng “diễn cảnh khóc lóc kể khổ”, Tạ lão hán đã mất kiên nhẫn hừ lạnh một tiếng, lấy từ trong ngực ra ba tờ giấy vàng.
Trên giấy vàng là văn tự chia nhà và đoạn thân do Tạ Kim Bảo, con trai Tạ Quảng Kim, viết sẵn. Phía trên đã có sẵn dấu tay đỏ của Tạ lão thái, Tạ lão hán, Tạ Quảng Kim và những người khác.
Rõ ràng bọn họ đã không chờ nổi muốn phủi sạch quan hệ với nhà này.
Tạ lão hán lập tức bước tới mép giường, từ trên cao nhìn xuống Tạ Quảng Phúc:
“Lão Tam, điểm chỉ.”
“Còn chần chừ gì nữa! Muốn chết à!” Tạ Quảng Kim đột nhiên đưa tay chộp lấy cổ tay Tạ Quảng Phúc, siết mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương.
“A!”
Tạ Quảng Phúc phối hợp kêu đau một tiếng, trên mặt lộ vẻ “đau đớn”, còn Lý Nguyệt Lan cũng bày ra vẻ “hoảng hốt”, “sợ hãi”.
Tạ Quảng Kim nắm ngón tay hắn, hung hăng ấn vào hộp bùn đỏ rẻ tiền mà Lý Bình đưa tới đúng lúc, rồi không nói không rằng ấn mạnh xuống bên cạnh ba chữ “Tạ Quảng Phúc” trên tờ giấy vàng!
Cả ba tờ giấy vàng đều đã có dấu tay đỏ.
“Xong!”
Tạ Quảng Kim cười hề hề, nhanh nhẹn cuộn một tờ cất vào ngực, một tờ thì như ném rác, tiện tay quăng lên giường đất, tờ cuối cùng đưa cho Tạ Lý Chính.
Tạ Lý Chính nhìn tờ giấy chia nhà đoạn thân trong tay, huyệt Thái Dương giật liên hồi. Tạ lão thái và Tạ lão hán đúng là quá tàn nhẫn. Trong thôn chia nhà vốn không hiếm, nhưng chia nhà kèm đoạn thân thì đây là lần đầu, lại còn dùng cách ép buộc như vậy.
Ông mở tờ giấy rồi chậm rãi đọc:
Người lập giấy: Tạ Phạm thị, Tạ Chí Tồn, Tạ Quảng Kim, Tạ Quảng Quý, Tạ Quảng Phúc.
Nay vì người trong nhà bất hòa, lòng người ly tán, tự nguyện một đao cắt đứt, ai nấy tự tìm đường sống.
Kể từ hôm nay, một nhà năm người Tạ Quảng Phúc, cùng thê tử họ Lý và các con đều bị đuổi khỏi gia môn. Hai bên sống không nuôi, chết không chôn, cưới hỏi tang ma đều không còn liên quan.
Giấy này đã điểm chỉ, có trời đất quỷ thần cùng chứng giám, vĩnh viễn không thay đổi.
Dân làng đứng xem nghe Tạ Lý Chính đọc xong tờ giấy chia nhà đoạn thân đều hít sâu một hơi.
Có người thương cảm nhà Tạ Quảng Phúc, cũng có người chê cười Tạ lão thái hồ đồ, nhưng ai nấy đều e ngại tính ngang ngược của bà ta, không ai dám đứng ra nói giúp nhà Tạ Quảng Phúc một câu.
“Nghe đây.” Giọng Tạ lão hán lạnh lùng như ban phát ân huệ.
“Căn nhà cũ sập nửa gian ở đầu tây thôn, cùng ba mẫu đất cằn kia đều cho các ngươi! Mau thu dọn đồ đạc dọn sang đó đi!”
“Cút! Nghe chưa! Cút càng xa càng tốt!”
Tạ Quảng Kim hất cằm về phía bọn họ, trong mắt đầy vẻ đắc ý cùng một tia chờ mong và vui mừng khó hiểu.
“Sau này đứa nào còn dám mò sang xin ăn, lão tử sẽ đánh gãy chân!”
Ném lại lời hung ác, mấy người nghênh ngang đẩy đám dân làng sang hai bên, hiên ngang rời đi dưới ánh mắt phức tạp của mọi người.
Mặt Tạ Lý Chính đen như đáy nồi. Tạ lão thái ỷ có anh trai bên nhà mẹ đang làm quan ở kinh thành nên ngày thường tác oai tác quái trong thôn, ngay cả mặt mũi của ông là Lý Chính cũng chẳng thèm nể.
Ông ôm một bụng tức giận, nhìn nhà Tạ Quảng Phúc đang “mất hồn mất vía”, quay sang lớn tiếng tuyên bố với dân làng ngoài sân:
“Mọi người đều nghe rõ rồi! Kể từ hôm nay, nhà Tạ Quảng Phúc ra ở riêng! Đã đoạn thân với nhà chính. Sau này Tạ lão hán hay Tạ lão thái ốm đau, chết chóc đều không còn liên quan gì đến bọn họ! Giải tán đi!”
Nói xong, Tạ Lý Chính quay sang thở dài với Tạ Quảng Phúc:
“Haiz, nếu chia nhà đã thành sự thật rồi thì cũng nên nghĩ thoáng một chút.”
Sau đó, ông gấp cẩn thận tờ giấy chia nhà đoạn thân trong tay rồi cất vào túi.
“Đa tạ Lý Chính thúc.” Tạ Quảng Phúc “ấm ức gật đầu” tỏ ý đã hiểu.
Đám dân làng xem náo nhiệt vẫn chưa chịu đi, ánh mắt ai nấy đều đầy thương hại và tò mò. Họ đều muốn xem gia đình bị đuổi khỏi nhà này rốt cuộc có thể mang theo được những gì.
Lúc này Tạ Quảng Phúc căn bản không muốn nói chuyện, miệng đắng lưỡi khô. Hắn “mất hồn mất vía” chống người xuống giường, Lý Nguyệt Lan “lau nước mắt” đỡ lấy hắn. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều nhìn thấy trong mắt đối phương một tia mừng thầm:
Tốt quá… cuối cùng cũng… được chia nhà? Lại còn đoạn thân nữa!!!
Tạ Phong “sa sầm mặt”, lặng lẽ bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Nhưng cái gọi là “thu dọn” ấy chẳng khác nào một cuộc trưng bày sự nghèo túng.
Mấy cái bát sành sứt miệng.
Một con dao bổ củi đã mẻ lưỡi.
Vài bộ áo bông vá chằng vá đụp.
Đó chính là toàn bộ gia sản của họ, ngay cả một chiếc chăn tử tế cũng không có.
Dân làng đứng xem đều hít sâu một hơi, khe khẽ bàn tán.
“Trời đất… chỉ có chừng ấy thôi sao?”
“Căn nhà cũ ở đầu tây thôn ta biết. Mái nhà sập mất một nửa, tường cũng nứt hết rồi, căn bản không ở được.”
“Còn ba mẫu đất kia? Chính là mảnh đất cạnh bãi đá lởm chởm ở đầu tây thôn ấy hả? Cỏ còn chẳng mọc nổi mấy cây.”
“Chậc chậc, Tạ lão hán đúng là quá độc ác… Đây là muốn dồn cả nhà Tạ Quảng Phúc vào đường chết mà.”
“Tạ lão hán chuyện gì cũng nghe Tạ lão thái, người ác chính là Tạ lão thái.”
“Đều là con ruột, mà đối xử chênh lệch quá đáng thật.”
“Thế là ngươi không biết rồi. Năm đó lúc Tạ Quảng Phúc mới sinh, có một thầy bói đi ngang qua thôn.
Tạ lão hán mời người đó xem số mệnh cho mấy đứa con trai trong nhà, mong được lời tốt lành, nào ngờ chỉ riêng Tạ Quảng Phúc bị phán là số mệnh sao chổi.
Còn Tạ Quảng Kim và Tạ Quảng Quý thì được phán là mệnh đại phú đại quý. Từ đó trở đi, Tạ Quảng Phúc ở nhà họ Tạ sống còn không bằng chó lợn.
Hễ trong nhà có chuyện gì không như ý là đều đổ hết lên đầu Tạ Quảng Phúc, nói hắn là sao chổi sẽ liên lụy cả nhà.
Theo ta thấy, mấy năm nay nếu không phải Tạ Quảng Phúc còn biết làm việc thì bọn họ đã sớm muốn cắt đứt quan hệ với nhà hắn rồi.”
“Chắc còn một chuyện nữa. Năm đó nếu không có lời phán số mệnh sao chổi ấy thì e rằng Tạ lão thái cũng đã có thể một bước lên mây rồi…”
“Haiz, sao cứ nhất quyết phải đi xem số mệnh chứ, đúng là tạo nghiệt…”
Dưới những ánh mắt đầy thương cảm và tiếng thở dài ấy, nhà Tạ Quảng Phúc chất đống tài sản rách nát ít ỏi của mình lên một chiếc xe cút kít một bánh.
Tạ Phong lặng lẽ kéo xe, Tạ Quảng Phúc và Lý Nguyệt Lan dìu nhau đi phía sau, Tạ Thu Chi nắm tay Tạ Văn vội vã bước theo.
Cả nhà kéo theo chút “gia sản” nghèo nàn đến đáng thương, từng bước từng bước đi về căn nhà cũ ở đầu tây thôn.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



