Tác giả chen ngang một chút để nhắc mọi người tránh bom:
Về sau cả nhà nhân vật chính đều có thể sử dụng không gian, không gian có thể làm mới.
Nam nữ chính hơn kém nhau 10 tuổi!
Truyện điền văn, nữ chính thuộc kiểu trưởng thành, không thánh mẫu, sau khi chạy nạn đến nơi định cư sẽ bắt đầu xây dựng cuộc sống.
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ, yêu mọi người nhiều, moah ~
____
“Rầm!!!”
Cánh cửa gỗ mục nát bị đá tung, đập thẳng vào trong phòng, bụi đất lập tức bay mù mịt.
Tạ Thu Chi đang ngồi xếp bằng trên giường, đầu đau như búa bổ, đó là di chứng do nguyên chủ hôm qua bị xô ngã đập đầu vào tường.
Bốn người còn lại đang ngồi xếp bằng trên giường cũng đều giật mình hoảng sợ.
Vừa rồi cả nhà còn đang bàn bạc xem làm thế nào để thoát khỏi Tạ gia ăn thịt người không nhả xương này, tốt nhất là có thể phân gia sống riêng.
Không ngờ có người còn sốt ruột hơn bọn họ.
“Lũ con cháu bất hiếu! Mau ký tên điểm chỉ đi, ký xong giấy phân gia thì cút ngay cho lão tử!”
Tiếng quát từ ngoài cửa vang lên, là đại bá Tạ Quảng Kim tới gây sự.
Thời gian quay trở lại vài giờ trước.
Cả năm người nhà họ Tạ cùng bị điện giật rồi xuyên không.
Tối qua, cả nhà năm người còn quây quần bên bàn ăn đầy ắp thịt cá, nâng ly chúc mừng Tạ Văn giành được danh hiệu thủ khoa kỳ thi đại học năm nay.
Tiếng cười nói rộn rã, ánh đèn ấm áp.
Ai mà ngờ được vòi nước trong bếp quên khóa, nước tràn ra lặng lẽ chảy tới ổ cắm điện dưới nền nhà bị rò điện…
Gia đình nguyên chủ hôm qua vừa bị đám gọi là “người thân” ép ăn sắn độc tự sát!
Những ký ức không thuộc về họ lần lượt hiện lên trong đầu:
Giữa trưa nắng gắt, cả nhà năm người nguyên chủ lên núi đào rau dại, vất vả lắm mới tìm được hai thùng nhỏ nước suối đục mang về, vừa bước vào sân đã bị Tạ lão thái mắng xối xả.
Tạ lão thái vốn cực kỳ thiên vị, trong mắt chỉ có đại phòng Tạ Quảng Kim và nhị phòng Tạ Quảng Quý, còn tam phòng Tạ Quảng Phúc dù làm trâu làm ngựa đến chết cũng là đáng đời.
“Lề mề đến tận lúc mặt trời sắp lặn mới về? Chết đâu rồi? Muốn bỏ đói hai ông bà già chúng ta à?”
Tạ Quảng Kim và Tạ Quảng Quý nghe tiếng liền bước ra, bĩu môi, chẳng nói chẳng rằng cướp lấy chút rau dại và hai thùng nước ít ỏi, dâng lên cho Tạ lão thái như dâng của quý.
Cha của nguyên chủ Tạ Quảng Phúc là một nông dân thật thà, ngu hiếu. Dù đã uống nước ở đầu nguồn, đi bộ một quãng đường dài về tới nhà cổ họng vẫn khô cháy. Ông liếm đôi môi nứt nẻ rớm máu, giọng khàn đặc:
“Mẹ… cho con hớp nước đi…”
Lời còn chưa dứt, Tạ Quảng Kim đã hung hăng đá mạnh vào ngực ông!
“A!”
Tạ Quảng Phúc kêu thảm một tiếng rồi ngã lăn xuống đất.
“Phi! Hai thùng nước cộng lại còn chưa đầy nổi một thùng, lại toàn nước đục, thế mà ngươi còn có mặt mũi xin mẹ? Theo ta thấy tam phòng các ngươi cố tình lười biếng!”
Tạ Quảng Kim chống nạnh, nước bọt văng tung tóe:
“Về muộn như thế còn đòi nước uống? Ta thấy các ngươi đúng là cố ý lười biếng!”
Tạ Quảng Quý khoanh tay, cười nhạt phụ họa:
“Đúng vậy! Thời buổi này nước còn quý hơn dầu, các ngươi chỉ gánh về có từng ấy mà còn dám mở miệng đòi? Ta thấy đúng là thiếu bị dạy dỗ!”
Vợ Tạ Quảng Phúc là Lý Nguyệt Lan vừa khóc vừa lao tới đỡ chồng.
Hai cậu con trai đã lớn là anh cả Tạ Phong và em trai Tạ Văn tức đến không chịu nổi, chộp lấy đòn gánh bên tường chắn trước mặt cha mẹ, trợn mắt nhìn đại bá và nhị bá hung thần ác sát.
“Lũ nhãi ranh, tạo phản rồi!”
Thấy hai đứa dám cầm đòn gánh phản kháng, Tạ Quảng Kim lập tức nổi trận lôi đình, chộp lấy cây chổi tre trong góc tường, điên cuồng quất tới tấp!
Trong cảnh hỗn loạn ấy, tiếng khóc, tiếng gào, tiếng chửi mắng xen lẫn tiếng cây chổi quất lên da thịt.
Tạ lão thái và Tạ lão hán chỉ đứng ở cửa chính nhìn cảnh tượng gà bay chó sủa ấy, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng và chán ghét.
Tạ Thu Chi định chạy tới can ngăn thì bị Tạ Quảng Kim đẩy mạnh, trán đập “cốp” vào khung cửa, sưng lên một cục thật to…
Đến tối, cả nhà năm người mang đầy vết roi chổi và bầm tím, co ro trong căn phòng nhỏ của mình, đói đến dạ dày quặn thắt.
Tam phòng Tạ gia trong cái gọi là “gia đình” này chính là súc vật hèn mọn nhất, làm việc nặng nhất, ăn ít nhất, bị đánh nhiều nhất, chỉ vì Tạ Quảng Phúc vừa sinh ra không lâu đã được thầy bói phán:
“Người này số mang hình khắc, sát khí ngút trời, là sao Tang Môn chuyển thế, khắc thân bại nghiệp. Sau này nhất định sẽ cưới người con gái không nơi nương tựa, làm gia môn suy bại, tai họa vô cùng.”
Sau đó, sao Tang Môn Tạ Quảng Phúc quả thật cưới Lý Nguyệt Lan, một người không có nhà mẹ đẻ chống lưng.
Lời phán của thầy bói khiến Tạ lão thái và cả Tạ gia vô cùng để tâm. Cũng vì chuyện này mà Tạ lão thái từng bỏ lỡ một cơ hội đổi đời, nên dù Tạ Quảng Phúc là con trai ruột út của bà ta, mỗi ngày bà ta đều hận không thể giày vò ông để trút cơn tức trong lòng.
Tạ Quảng Phúc nhìn vết thương trên người vợ con, nghe tiếng bọn trẻ cố nén tiếng nức nở, trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng!
Ông cắn răng chịu đựng đau đớn khắp người, lén cạy cửa bếp, tìm ra đống sắn độc ăn vào sẽ chết người chất trong góc.
Ông đổ hết số nước hôm nay gánh về vào nồi, nhóm lửa nấu chín số sắn độc ấy.
Lúc ấy, Tạ Quảng Phúc đã hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ muốn tìm đường giải thoát.
Khi ông bưng nồi sắn về phòng.
Vợ con vì đói đến phát điên, mỗi người chộp lấy một củ rồi điên cuồng cắn ăn…
Sau đó.
Năm mạng người.
Trong đêm tối tuyệt vọng ấy, lặng lẽ chết đi không một tiếng động.
Đến khi mở mắt ra.
Đó đã là năm linh hồn đến từ thời hiện đại, chen chúc trong năm thân xác đầy thương tích, vẫn còn sót lại độc tố của sắn và cơn đói thiêu đốt.
Lúc xuyên qua trời đã tối, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt lọt qua cửa sổ, soi căn phòng rách nát cùng vẻ ngơ ngác chưa hoàn hồn trên gương mặt mỗi người.
“Con… con đang nằm mơ sao?”
Tạ Văn mặc áo vải thô vá chằng vá đụp kiểu cổ đại, mang gương mặt non nớt của một thiếu niên, giọng nói run rẩy. Rõ ràng chỉ một khắc trước cậu còn đang hưởng thụ đãi ngộ cao nhất của một thủ khoa kỳ thi đại học!
“Không phải mơ.”
Người thanh niên cao gầy bên cạnh cũng mặc áo ngắn cũ nát, cười khổ xoa cánh tay đau nhức.
Đó là anh cả Tạ Phong, ở hiện đại là vua lính đặc chủng, hiếm lắm mới được nghỉ phép về nhà thì lại gặp phải chuyện xuyên không kỳ quái này. Bây giờ anh cũng biến thành một chàng trai nông dân mười tám tuổi, chỉ là thân thể vẫn còn rất suy yếu, nói chuyện cũng thiếu sức.
“Ba, mẹ?”
Tạ Thu Chi thử lên tiếng gọi, bởi vì người nhà trước mặt tuy dung mạo không khác nhiều nhưng đều trẻ hơn và tiều tụy hơn.
“Ừ, Thu Chi? Là ba mẹ đây! Con… sao con nhỏ thế này?”
“Có lẽ… cả nhà mình cùng xuyên không, còn xuyên vào một gia đình bị người thân hành hạ đến chết.”
Tạ Thu Chi nhìn ánh mắt vừa quen thuộc vừa mờ mịt của mọi người rồi suy đoán.
Hiện giờ sắc mặt cô vàng vọt, thái dương sưng một cục lớn, khắp người đầy dấu roi chổi, trực tiếp từ hoa khôi xuống cấp thành cô bé củi khô.
“Xuỵt… đầu đau quá…”
Tạ Quảng Phúc xoa cục sưng tím trên thái dương, đau đến nhe răng trợn mắt. Thân thể hiện tại thực tế chỉ mới ba mươi tám tuổi nhưng nhìn già nua trước tuổi, hẳn là vì ngày nào cũng bị hành hạ lao động.
“Ôi cái lưng của tôi…”
Lý Nguyệt Lan cũng chẳng khá hơn là bao, ôm chiếc lưng đau nhức vì tối qua bị đánh quá nặng. Giọng nói trẻ đi không ít, nhưng vẻ mặt đầy đau đớn và mờ mịt.
Tạ Văn cũng nhận ra mình từ mười tám tuổi biến thành một đứa trẻ chín tuổi, vẻ mặt còn khó coi hơn khóc.
“Xong rồi… tiền thưởng thủ khoa đại học của em mất rồi… em còn… còn teo… thành em út luôn…”
Tạ Thu Chi cũng sờ cánh tay chân gầy gò của mình, lại sờ bộ ngực lép kẹp, muốn khóc mà không ra nước mắt.
“Em cũng thảm! Từ mười sáu thành mười ba! Còn suy dinh dưỡng nữa.”
Sau một hồi than trời trách đất, cả nhà nhìn nhau, im lặng chừng hai phút.
Linh hồn của gia đình năm người hiện đại nhập vào năm thân xác vừa bị đầu độc chết, đầy thương tích và đói khát.
Không biết có phải do ký ức của nguyên chủ ảnh hưởng hay không, sau khi tiếp nhận toàn bộ ký ức ấy, bọn họ đồng cảm như chính mình từng trải qua, cảm giác như cuộc sống còn chẳng bằng heo chó của nguyên chủ thật sự là chuyện đã xảy ra với chính mình.
Anh cả Tạ Phong đấm mạnh xuống ván giường, ánh mắt lạnh lẽo đầy phẫn nộ.
“Súc sinh!”
“Một lũ còn chẳng bằng cầm thú!”
Lý Nguyệt Lan tức đến toàn thân run lên.
“Nhất định phải phân gia, đoạn thân!”
Tạ Quảng Phúc, ở hiện đại là một kiến trúc sư hàng đầu, nghiến răng, ánh mắt tràn đầy quyết tâm chưa từng có.
“Sau này chúng ta phải tránh xa lũ sài lang ấy! Nếu không sớm muộn cũng bị chúng gặm đến chẳng còn xương!”
“Đúng! Phân gia, đoạn thân!”
Tạ Văn siết chặt nắm tay, gương mặt đầy căm phẫn.
Tạ Thu Chi xoa cục sưng trên thái dương:
“Phân! Hơn nữa phải để cả làng đều biết! Là bọn chúng ép chúng ta! Sau này đám thân thích cực phẩm ấy đừng hòng dính đến nhà mình nửa bước!”
Cả nhà ngồi quây quần trên giường, chụm đầu bàn bạc xem phải mở miệng đề nghị phân gia và đoạn thân thế nào, làm sao mới có thể thuận lợi rời khỏi cái hang quỷ này.
Trời vừa sáng.
Kế hoạch còn chưa kịp bàn xong.
“Rầm! Rầm!!!”
Cửa bị đá bay.
Giữa làn bụi mịt mù.
Kẻ tới gây sự đã đến trước một bước.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



