Thi Lâm Nguyên tới khu mỏ một lần chính là hơn hai tháng.
Thẩm Hiên thấy Thi Lâm Nguyên ăn như hổ đói vồ mồi, nghiêng nghiêng đầu hỏi: "Thi lão bản, ngươi không ăn gì ở mỏ quặng hay sao?".
Thi Lâm Nguyên ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hiên: "Đương nhiên là có rồi, nếu không thì làm sao ta sống được? Có điều bọn họ là uống dịch dinh dưỡng qua ngày đó! Thực sự là một đám ngớ ngẩn không tiền đồ mà.".
Thẩm Hiên mờ mịt hỏi: "Mỗi bữa đều uống dịch dinh dưỡng sao?".
Chuyện mua đồ ăn cung cấp cho khu mỏ, hai người đã giao hết cho bên tội dân phụ trách, đều là người cùng một bọn, chẳng lẽ họ lại đi cắt xén lương thực của nhau?.
Thẩm Hiên cười cười: "Trước khi đi không phải ngươi đã đem theo rất nhiều đồ ăn sao?".
Thi Lâm Nguyên bĩu môi: "Đúng vậy! Nhưng mà không có đủ ăn nha! Những tên kia còn đánh chủ ý lên đồ ăn của ta nữa kìa".
"Bọn họ đoạt đồ của ngươi?" Thẩm Hiên hỏi.
Thi Lâm Nguyên lắc đầu: "Không có, họ không có lá gan đó, chỉ dám lén lút trộm chỗ này một ít chỗ kia một tẹo, ví dụ nhé, ta mới uống được một phần ba chai rượu, quay qua quay lại một lúc, chai rượu chỉ còn sót lại một phần ba.".
Thẩm Hiên: "...".
Thi Lâm Nguyên chịu đựng không ít, kể một hồi lại thấy có chút khát, mở ra một chai đồ uống, ừng ực uống không ngừng.
Thẩm Hiên bất đắc dĩ nhìn Thi Lâm Nguyên: "Ngươi không thấy chua sao?".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
