Thẩm Hiên đợi trong thư viện một hồi lâu, vừa định đi ra ngoài thì gặp phải Huống Ly.
"Đại sư, là ai đến vậy?" Thẩm Hiên thuận miệng hỏi.
Thẩm Hiên gật đầu: "Đúng vậy.".
"Tên kia cũng không phải là người tốt lành gì, sau này ngươi nên ít tiếp xúc với hắn." Huống Ly nói.
Thẩm Hiên gật đầu: "Dù gì ta cũng đã trả hết những gì ta nợ họ, sau này sẽ không liên quan đến họ nữa.". Xem ra lần này Thẩm Quân không mò được tí lợi lộc gì nên đã chịu không nổi mà rời đi.
"Ngươi hỏi thăm được lai lịch của cha ruột chưa?" Huống Ly hỏi.
Thẩm Hiên lắc đầu: "Ta không muốn điều tra.".
Huống Ly cười cười: "Nếu như ngươi đã không muốn điều tra, hay là để ta nhận ngươi làm con nuôi đi.".
Thẩm Hiên sửng sốt nhìn Huống Ly: "Đại sư?".
"Cả đời ta chỉ có đúng một đứa con trai, nó ngông cuồng tuỳ hứng, không nghe theo lời ta, sớm đã tử trận trên chiến trường, năm đó ta nghĩ tên nghịch tử ấy vốn đã không hiếu thuận, chết rồi thì thôi, nhưng bây giờ dưới gối không người, càng ngày càng cảm thấy trống rỗng." Huống Ly buồn bã nói.
Thẩm Hiên nhìn Huống Ly, nhất thời không biết phải an ủi thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


