Hội chợ giao dịch, chỗ ở của bộ lạc Cự Tượng.
Mấy thú nhân cao lớn của tộc Cự Tượng ăn thử Diêm Thạch, không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
"Không ngờ tất cả ngà voi mang đến đều đã được bán hết, hơn nữa đối phương còn không trả giá, Diêm Thạch họ đưa đến chất lượng cũng cao hơn những bộ lạc có mỏ Diêm Thạch nhiều lắm.".
Ngà voi là đặc sản của bộ lạc Cự Tượng, hàng năm họ đều đem đến hội chợ giao dịch, nhưng người có hứng thú với nó không nhiều, mọi năm đều phải bán rất lâu mới hết, lần này vừa khai trương lại bán hết sạch.
"Sớm biết có thể bán được như vậy thì chúng ta đã mang theo nhiều ngà voi hơn đến đây rồi." Tượng Dã tiếc nuối.
Tượng Dã híp mắt, ngà voi lần này họ mang tới có chín cái phẩm chất cao, còn hai cái thì có tỳ vết, thế nhưng đối phương lại không hề trả giá, không biết là không nhìn ra hay vốn dĩ không quan tâm chút Diêm Thạch này.
"Ân, ta nghe nói bọn họ còn có đồ gốm và rượu, nhất định là được thú thần che chở rồi, đáng tiếc là chúng ta mua không nổi.".
.....................
"Lão đại, ngươi mua nhiều ngà voi như vậy làm gì? Vật này làm vũ khí cũng không dùng tốt đâu." Casey nói.
Lục Vinh cười cười: "Ta mua vì nó có công dụng khác.".
Trên địa cầu ngà voi là mặt hàng cấm, giá cao chót vót, ngà voi dùng để chạm khắc hay làm quạt cũng đều là vật có giá trị liên thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


