Từ sau khi Tạp Liệt thay đổi màu lông, hắn liền có một thói quen mới, đó chính là ngày ngày ra hồ ngắm bóng của mình, cứ lẩn quẩn mãi bên hồ không chịu rời đi, cũng không thèm đi săn thú, người không biết còn tưởng hắn muốn nhảy hồ.
Lục Vinh bất đắc dĩ đành phải lấy một cái gương ra cho Tạp Liệt, Tạp Liệt thấy gương như thấy bảo vật, lúc nào cũng mang theo bên người, lâu lâu lại lấy ra soi một cái.
"Lão đại, mắt của ta không phải là màu đỏ nữa, mấy thú nhân lúc nãy mới gặp cũng không nhận ra mắt ta vốn là màu đỏ nha! Còn có một giống cái liên tục nhìn chằm chằm ta, không biết có phải là coi trọng ta rồi hay không?" Tạp Liệt đắc ý.
Lục Vinh lườm hắn: "Được rồi, được rồi, người đẹp, giống cái đó không có nhìn chằm chằm ngươi, người ta là nhìn xe bò của chúng ta.".
Tạp Liệt: "... Lão đại, ngươi nhìn lầm rồi.".
Lục Vinh hỏi Phi Vũ: "Phi Vũ, ngươi nói xem.".
Phi Vũ thương hại nhìn Tạp Liệt: "Người ta nhìn xe bò.".
Tạp Liệt: "...".
Đám người Lục Vinh xuất phát đến ngày thứ năm thì đuổi kịp đoàn người của bộ lạc Phi Hổ.
Gặp mặt sau khi đoạn giao quan hệ, hai bên đều có chút lúng túng, Casey nhìn thấy trong đám người Phi Hổ có Kiệt Tây và Thorns, liền vội vội vàng vàng thúc giục mấy người Lục Vinh rời đi.
.....................
Đoàn người của bộ lạc Phi Hổ.
"Đó là vật gì vậy?" Kiệt Tây đầy hiếu kỳ mà nhìn xe bò.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


