Tiếp sau đó, người một nhà cả già trẻ lớn bé đều theo ba mẹ cô đến thành phố S, khiến cho căn nhà cũ hoàn toàn trống không, chẳng còn ai ở lại nữa.
Đợi đến khi Minh Chanh được hơn mười tuổi, ruộng đồng ở nơi này bắt đầu bị phá bỏ và di dời đi. Cả thôn trang đều phải dọn ra ngoài. Mặc dù ông bà nội của Minh Chanh không trở về, nhưng trong lòng vẫn nhớ nhung những vị hương thân nơi quê cũ, vì thế cha mẹ Minh Chanh đã chuyển đi mua một căn nhà trên trấn, coi đó như "nhà cũ".
Lần này thì căn nhà nọ không phải là nhà trệt.
Minh Chanh đặt vali hành lý xuống, quan sát xung quanh. Đây là một gian cửa hàng hai tầng nằm sát đường lớn, có thể vừa kinh doanh buôn bán vừa cho người ta thuê ở lại. Cha mẹ Minh Chanh đã trang trí lại một phen.
Mở cửa ra, sẽ nhìn thấy một gian phòng khách rất lớn, trước kia người ta buôn bán ở nơi này, nên sửa sang lại thành mặt tiền cửa hàng.
Vượt qua phòng khách, tiếp tục đi vào bên trong sẽ thấy một cái toilet, tiếp theo là phòng ngủ nho nhỏ. Sau cái phòng ngủ nhỏ này, là một gian nhà bếp. Đi theo cầu thang lên tầng hai, còn có hai gian phòng ngủ nữa.
Căn nhà này rất tuyệt, nhà bếp được thiết kế nằm ở khu vực phía sau tại tầng một. Bên cạnh đó, mỗi nhà mỗi hộ đều có một vườn rau nho nhỏ cùng một con sông nhỏ uốn lượn qua, muốn lấy nước từ đó lên tưới tiêu cũng tiện.
Chỉ có điều... nhà Minh Chanh đã lâu không có ai ở lại, nên khu vườn phía sau nhà đã bị cỏ hoang mọc đầy rồi!
Trong lòng Minh Chanh có chút vui vẻ, trước kia cô đã muốn ở trong gác xép, đây không phải là phiên bản gác xép có thêm một mảnh vườn nhỏ hay sao?
Trong trí nhớ của cô, nơi này vốn không xa lạ gì.
Sau khi đến thành phố S, cô cũng từng trở về ở lại hai chuyến, một chuyến tiễn ông nội đi, một chuyến là tiễn bà nội đi. Lần thứ ba, có lẽ... là để đưa tiễn chính mình.
Đến đây, mạch suy nghĩ của cô không khỏi quay về ba ngày trước —— Minh Chanh siết chặt dây túi xách đến mức ngón tay có chút trắng bệch, không ngừng truy hỏi bác sĩ: "Tôi có thể kiểm tra lại lần nữa không? Tôi mới 27 tuổi, vẫn còn trẻ, thân thể của tôi trước đây vẫn cực kỳ khỏe mạnh..."
Bác sĩ âm thầm thở dài trong lòng nhưng cũng không trách cứ.
Một sinh mệnh trẻ tuổi như vậy lại phải mang trong mình căn bệnh ác tính cỡ này, dù nói như thế nào, bác sĩ cũng có chút không đành lòng. Cô ấy cầm cặp kính lên, lại tỉ mỉ kiểm tra tất cả những tập hồ sơ bệnh nhân trước mặt, cuối cùng có chút cân nhắc mở miệng nói: "Ba mẹ của cô cũng ở thành phố S sao? Nhanh chóng thông báo cho bọn họ đi, sau đó thương lượng một chút về phương án chữa trị."
Minh Chanh đần độn đi ra ngoài, ngồi trên chiếc ghế đẩu trong hành lang dài của bệnh viện, hồi lâu sau vẫn chìm trong ngây ngốc.
Trong nhóm bạn tốt của Minh Chanh có một người học y, người ta đặt biệt danh cho cô ấy là chị Hình Nhất. Minh Chanh viện lý do: "Em có một người thân thích xa”, để mặt dày gửi kết quả kiểm tra qua cho cô ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)