Từ biệt trấn nhỏ đã sinh sống nhiều năm, Minh Chanh nhìn bản đồ của Cao Đức, sau khi liên tục xác nhận địa chỉ trong tay ăn khớp với biển số nhà phía trước, lúc này cô mới cẩn thận từng li từng tí lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở cái khóa lớn đầy vết rỉ loang lổ trên cửa.
Ổ khóa đã lâu không có ai mở, không ngừng phát ra tiếng kẽo kẹt, mùi ẩm và mùi mốc từ căn nhà cũ phả vào mặt khiến Mông Minh bất giác nhíu mày: Cô chỉ có một chút xúc động, đầu óc nóng lên thế là trốn về căn nhà cũ này. Nào ngờ lâu như vậy rồi không có người ở, muốn dọn dẹp một phen cũng không biết cần phải mất bao nhiêu thời gian.
Cánh cổng lớn vang lên tiếng ồn ào cũng trực tiếp đánh thức mấy vị hàng xóm láng giềng.
Một bà thím mặc áo ngắn tay màu đỏ đi ra, kinh ngạc nhìn Minh Chanh.
Nhìn hồi lâu, thấy Minh Chanh sắp sửa bước vào nhà, bà ấy mới có chút do dự lên tiếng hỏi: "Em là... con gái nhỏ nhà họ Minh?"
Minh Chanh đang xách hành lý đi vào bên trong, nghe thấy âm thanh phía sau, vô thức quay đầu lại cười cười: "Ôi, chào thím, cháu là Minh Chanh."
"Hừ! Đã lớn như vậy rồi!" Bà thím kia cười đến không thể tươi hơn được nữa: "Ôi đừng gọi là thím! Lâu lắm rồi em không trở về, sợ là đã quên mất, nếu bàn về vai vế, chị là chị Hồng Mai của em đó!"
...
Khi còn nhỏ, cô bé Minh Chanh này vẫn luôn sống cùng ông bà nội, có thể nhìn ra cô là một đứa trẻ thông minh hiếu học. Đợi đến khi tốt nghiệp nhà trẻ, cô bé này được cha mẹ đón đi, lên thành phố học. Nhiều năm rồi bọn họ không gặp mặt nhau, nhưng cũng nghe nói cô bé này học hành đặc biệt giỏi giang, chuyện công việc sau này cũng không khiến người ta phải bận lòng. Chỉ có điều... không biết lần vì sao lần này cô ấy lại trở về một mình, xem ra sắc mặt cũng không được tốt cho lắm, có thể là dọc đường phong trần trở về quá mệt mỏi rồi.
Chị Hồng Mai vốn không thích hỏi thăm quá nhiều chuyện của người khác, nhưng vì con người chị ấy rất nhiệt tình, nên ngay lập tức đã giơ cái chậu rửa mặt đang cầm trong tay lên, nói: "Đợi tối nay, em qua nhà chị ấy ăn bánh rau hẹ nhé, cực kỳ tươi mới, tay nghề của chị rất tốt đó. Ây, em đừng vội từ chối, con gái nhà ai cũng thích từ chối như vậy đó. Chị nói này, những đồ cũ bên nhà kia, em dùng làm sao được... Ài, tối nay, em có thể ngủ trong căn phòng đó không? Nếu không được thì ở bên cạnh có một cái nhà trọ đó, khá là mới nha. Tối nay em cứ đến đó ở tạm đi."
Sự nhiệt tình của người ở quê khiến Minh Chanh có chút không chống đỡ được. Cũng may chị Hồng Mai chỉ dặn dò mấy lần rằng tối nay nhất định phải qua nhà chị ấy ăn cơm, sau đó đã vô cùng vui vẻ đi vào nhà mình rồi.
Cuối cùng, Minh Chanh cũng đi vào được trong nhà cũ. Nói là nhà cũ, kỳ thật nó cũng chỉ được xây dựng trên dưới mười năm thôi.
Bởi trên thực tế, căn nhà Minh Chanh từng chân chính ở lại suốt thời thơ ấu vốn là một gian nhà trệt nằm ngay trên cánh đồng. Tại nơi đây, cô từng sống cùng ông bà nội suốt sáu - bảy năm tuổi thơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)