“Đây là hội trường cơ quan của khu tập thể chúng ta, là hội trường tốt nhất trong tất cả các khu tập thể quân khu.”
Chử An Tương xuống xe theo, chỉ thấy ngoại trừ tòa số sáu ra thì xung quanh cũng đều là kiến trúc giống nhau, đầu bậc thang có bảng ghi chú số nhà của mỗi tòa nhà.
“Ôi, Trần Anh, đón con gái về rồi à?”
Trần Anh vừa định đưa con gái lên lầu thì có một người phụ nữ trung niên đi từ trên lầu xuống, bà ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tóc búi sau đầu, vóc dáng không cao lắm, rất gầy, cái cằm rất nhọn, không hiểu sao lại làm cho Chử An Tương nhớ đến kiểu mặt nhọn lưu hàn một thời.
“Đây là dì Tôn của con.”
Trần Anh quay người nói với Chử An Tương, Chử An Tương gật đầu, trên mặt là nụ cười vừa phải: “Chào dì ạ.”
“À, tốt, tốt.”
Dì Tôn vừa đáp lại vừa dò xét Chử An Tương, ánh mắt lướt một vòng trên người Chử An Tương rồi lại nhìn về phía Trần Anh, nói: “Trần Anh, con gái bà xinh đẹp quá, đây là lần đầu tiên tôi gặp con bé đấy, con gái xinh đẹp như vậy, sao phải giấu kỹ như thế làm gì, nếu như là biết sớm thì tôi đã không vội tìm bạn gái cho Đại Lĩnh rồi.”
Đại Lĩnh vốn là đứa con trai lớn của bà ta, năm nay cậu ta cũng đã bước sang cái tuổi hai mươi tư rồi, cái tuổi mà theo lẽ thường ở thời này đã đến lúc phải tính đến chuyện tìm kiếm một cô bạn gái để chuẩn bị lập gia đình.
Bản thân bà Trần Anh hoàn toàn không bao giờ muốn đứa con gái yêu quý của mình có bất kỳ sự liên quan hay dính dáng gì đến cái cậu chàng Đại Lĩnh kia cả, đồng thời trong lòng bà cũng cảm thấy vô cùng chán ghét và phiền phức trước cái kiểu nói chuyện khách sáo, dối trá mang đầy tính toán của bà Tôn Mỹ Cầm.
Chính vì vậy, bà quyết định dùng chiêu lấy nhu địch cương, khẽ mỉm cười rồi lên tiếng phản bác: "Kìa, nghe bà cứ nói lung tung mãi thôi, cái cậu Đại Lĩnh nhà bà thì đâu có cần phải lo lắng đến chuyện tìm bạn gái làm gì chứ, có chăng bảo là cậu chàng đang bận bới lông tìm vết, kén cá chọn canh thì nghe còn có vẻ hợp lý hơn đấy."
Dì Tôn nghe thấy thế liền bật cười lớn rồi xua xua tay phân trần: "Ôi dào, mấy cô con gái trẻ tuổi bây giờ ấy à, ai tôi nhìn vào cũng thấy chướng tai gai mắt cả thôi, bọn trẻ cứ suốt ngày ồn ào nhốn nháo hết cả lên. Bản thân tôi thì lại chỉ thích cái kiểu người điềm đạm, yên tĩnh, giống hệt như cái đứa Tương Tương nhà bà thế này này."
Bà Trần Anh lẳng lặng nghe vậy nhưng kiên quyết không tiếp tục kéo dài câu chuyện về cái đề tài này nữa.
Sống ở trong cái khu tập thể quân đội này vốn dĩ có đông đúc, không ít những gia đình người nhà của các vị sĩ quan cùng sinh sống, thế nên việc mối quan hệ thân thiết, chân thành với nhà ai, hay chỉ dừng lại ở mức quan hệ xã giao, bằng mặt không bằng lòng với nhà ai thì từ trước đến nay trong lòng bà đều tự nắm rõ và hiểu biết vô cùng tường tận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)