Trần Anh sợ bỏ lỡ giờ tàu đến nên đi đón từ rất sớm, ai biết chuyến tàu lại tới trễ đến tận hai tiếng đồng hồ.
Đương nhiên là không phải Chử Vệ Đông phàn nàn thật, lời nói càng có vẻ làm nũng hơn một chút, càng kỳ lạ đó là, Chử An Tương nghe hiểu được ý cậu.
“Xin lỗi nhé Vệ Đông, tàu hỏa đến trễ, làm em phải chờ đợi rồi, chị xin lỗi em nhé, được không?”
Đối phó với kiểu trẻ con này phải dỗ dành, Chử Vệ Đông là đời sau của chiến sĩ cách mạng, từ nhỏ đã lớn lên trong khu tập thể quân khu. Tính cách nghịch ngợm, hay dỗi, thích ăn mềm chứ không thích ăn cứng, càng cứng với cậu thì cậu càng hăng, phải không thèm chấp không thèm để ý, như thế cậu sẽ không làm loạn nữa.
Quả nhiên, Chử An Tương nói vậy xong, Chử Vệ Đông cũng không nói gì nữa.
“Em không phải có ý đó, chỉ là ngóng chị có thể đến sớm một chút thôi.”
“Ừ, chị biết Vệ Đông nhà chúng ta nhớ chị mà, trong lòng chị rất vui đó.”
Nói xong, mặt Chử Vệ Đông cũng nóng lên.
Thiếu niên mười mấy tuổi, đối với chữ ‘nhớ’, ‘thích’ thì đều rất xấu hổ, nói ra cảm thấy không được đàn ông nam tính lắm.
Trần Anh đón được con gái nên rất vui, nhìn hai chị em bọn họ đấu võ mồm qua lại thì càng vui hơn nữa, tốt biết mấy, cuối cùng thì người một nhà cũng được đoàn tụ rồi.
“Đi thôi, ngồi tàu xe thời gian dài như vậy chắc là mệt lắm rồi, mẹ làm món ngon cho con, chúng ta nhanh về nhà ăn cơm thôi.”
Nói xong, Trần Anh tiếp nhận cái rương trong tay con gái, sau đó dắt tay con gái đi về phía bãi đỗ xe.
Chiếc xe Jeep chạy về khía khu tập thể quân khu, năm trước Chử Quốc Thành vừa được thăng chức, bây giờ là Cục trưởng của Cục Quân nhu, Tổng Cục Hậu cần quân đội giải phóng, Cục hậu cần là một trong ba Cục lớn nhất của Bộ Quốc phòng, là cục cấp hai trực thuộc Bộ Quốc phòng.
Chử Quốc Thành từ một thanh niên ở nông thôn, sau khi tham gia cách mạng cận kề cái chết và đi đến hôm nay thì thật sự không dễ dàng gì.
Khu tập thể Tổng cục Hậu cần nằm trên đường Phục Hưng, toàn bộ khu đó đều là khu tập thể quân khu, nào là khu tập thể Không quân, khu tập thể Hải quân, khu tập thể Pháo binh, khu tập thể Hậu cần…
Trong đó có điều kiện tốt nhất là khu tập thể Không quân, là khu tập thể quân khu gần thành phố nhất trong những khu tập thể phía tây, trong khu tập thể có câu nói ‘chùa lớn ở Hải quân, nhà cao tầng ở Không quân, hội trường hạng nhất của Tổng cục Hậu cần’.
Không có đường san sát nối tiếp nhau, tràn đầy hơi thở thời đại. Bắt đầu từ lăng mộ công chúa, Bộ Tư lệnh, các khu tập thể quân khu, bệnh viện quân khu, học viện chính trị, đại học quốc phòng, cả một khu vực đều lộ vẻ nghiêm túc trang nghiêm.
Tổng cục Hậu cần cũng không xách đường đi xa lắm, sau khi đi qua khu tập thể Không quân và Hải quan thì đến, lối vào có trạm canh gác, xe chạy qua, lính gác đứng nghiêm chào, chiếc xe chạy theo con đường xi măng chạy thẳng vào bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


