Chuyện đó sao có thể để người ngoài chê cười!
Cung Vân Tế.
“Bệ hạ giá lâm!”
Vô Song đang trò chuyện với hệ thống về việc bao giờ Đông Phương Triệt sẽ tới, không ngờ giây sau y đã xuất hiện thật!
Vô Song liếc mắt ra ngoài, à, đã sang giờ Tuất rồi.
“Bệ hạ đến sao?” Nàng hớn hở từ ghế dài đứng dậy, chỉnh lại y phục, bước nhanh ra nghênh đón.
“Thần thiếp Cố Vô Song tham kiến bệ hạ, chúc bệ hạ vạn phúc an khang.” Nàng hành lễ một cách rất quy củ.
“Ái phi miễn lễ.” Đông Phương Triệt vừa nhìn thấy nàng, lập tức ngẩn người.
Mỹ nhân trước mắt quả thực quá đẹp, đẹp đến rực rỡ chói lòa, tựa như một ngọn lửa bùng cháy giữa ban ngày.
Ánh mắt vừa chạm tới nàng, chẳng khác nào nhìn thẳng vào vầng thái dương giữa trời.
“Bệ hạ…” Vô Song thuận thế nắm lấy tay y, cất giọng ngọt ngào: “Hôm nay bệ hạ đặc biệt đến bầu bạn cùng thần thiếp sao ạ?”
Trước giờ Đông Phương Triệt vốn chẳng mấy hứng thú đặt chân vào chốn hậu cung, bởi nhiều năm trôi qua vẫn chưa có con nối dõi. Nhưng lòng yêu cái đẹp của con người vốn là lẽ thường, huống hồ Vô Song lại quá đỗi rực rỡ, sao y có thể không rung động?
Y khẽ xoay tay, nắm chặt lấy tay nàng dìu nàng trở lại chiếc ghế dài, rồi nhẹ nhàng kéo nàng ngồi vào lòng mình.
“Hôm nay là ngày đầu tiên ái phi vào cung, trẫm chỉ lo nàng chưa quen, sợ có chỗ nào không vừa ý.” Đông Phương Triệt trầm giọng nói.
Vô Song thuận thế tựa vào ngực y, bàn tay lại lén lút lần sờ bắp thịt. Chỉ một cái chạm thôi đã đủ xác nhận, thân hình quả thực rất săn chắc.
Mới 28 tuổi, còn trẻ, lại chịu khó rèn luyện, dáng người cường tráng. Vô Song thầm nghĩ: [Nhiệm vụ thì vẫn phải làm nhưng nếu đối tượng mà xấu xí, thân hình nhão nhẹt, thì nàng chắc cũng chẳng có hứng thú đâu.]
“Thiếp thấy ổn ạ. Chỉ cần nghĩ trong cung có bệ hạ, lòng thiếp liền hân hoan, đầy mong ngóng.” Vô Song ngước mắt, ánh nhìn dịu dàng chan chứa.
“Không biết bệ hạ có từng nhớ đến thiếp, như thiếp hằng ngày vẫn mong nhớ người không?”
Đôi mắt đào hoa long lanh như thấm nước, tình ý dào dạt, dường như chỉ muốn cuốn trọn lấy người đối diện.
Đông Phương Triệt nhìn người đẹp trước mặt, trong lòng vô cùng thỏa mãn, mỉm cười đáp: “Trẫm cũng luôn nhớ tới ái phi.”
Nghe vậy, Vô Song khẽ nhoẻn môi cười, tựa hồ điều mong mỏi đã được đáp lại.
“Bệ hạ đã dùng bữa tối chưa?” Nàng cất giọng ngọt ngào hỏi han.
“Dùng rồi.” Đông Phương Triệt vén nhẹ sợi tóc bên má nàng, dịu dàng hỏi lại: “Còn ái phi thì sao?”
“Thiếp cũng đã ăn rồi. Các món dọn từ ngự thiện phòng đều hợp khẩu vị, khiến thiếp rất hài lòng.”
Đông Phương Triệt thấy người đẹp trong vòng tay nhìn mình chan chứa yêu thương, sao còn kìm nén nổi. Hắn bật cười, bế nàng lên.
“Bệ hạ!” Vô Song bất ngờ bị bồng ngang, khẽ hoảng hốt, lập tức vòng tay quàng chặt lấy cổ hắn.
“Người làm thiếp sợ đấy…” Nàng nũng nịu.
Đông Phương Triệt không nói gì, chỉ khẽ cười, bế nàng thẳng đến long sàng. Nhìn dáng vẻ nàng trong chăn gấm khẽ giãy giụa, yếu mềm đến nao lòng, hắn càng khó kìm chế.
Hắn cúi xuống, vòng tay như lồng giam, giữ chặt nàng trong ngực.
“Ái phi, đừng bỏ lỡ đêm xuân… lời này là chính miệng nàng nói đó.”
Dứt lời, hắn khẽ hôn xuống.
Vô Song giả bộ e dè, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Chăn gấm dậy sóng, trong đêm tĩnh mịch chỉ còn những tiếng thì thầm ngắt quãng.
“Bệ hạ, đừng…”
“Sao ái phi lại nói đừng? Chính nàng đã nói, không thể bỏ lỡ đêm xuân mà.”
“Ưm, bệ hạ… thần thiếp chịu không nổi nữa…”
“Trẫm thấy ái phi vẫn còn rất có tinh thần đấy.”
Ngoài cửa, đám cung nữ thái giám đều đỏ mặt cúi đầu, không dám ngẩng lên. Bệ hạ và Quý phi nương nương rõ ràng quá nồng nàn, đến mức người ngoài nghe thôi cũng thấy ngượng.
Tào Phúc lại càng kinh ngạc. Ông là kẻ hầu cận thân tín, biết rõ Cảnh Hi Đế thường đối xử với phi tần lạnh nhạt thế nào. Vậy mà vị Quý phi mới vào cung này lại khiến hắn mất sạch sự tự chủ, khác hẳn trước kia.
Ông tặc lưỡi, vị Quý phi nương nương này quả nhiên là một nhân vật lợi hại.
“Ưm…”
Theo một tiếng rên khe khẽ, mỹ nhân tuyệt sắc trên giường dần dần tỉnh lại.
Đông Phương Triệt nằm nghiêng bên cạnh, từ nãy đến giờ vẫn luôn ngắm nhìn dung nhan say ngủ của mỹ nhân, trong lòng không khỏi rung động.
Mỹ nhân này thật sự rất hợp ý hắn, hậu cung bao nhiêu người, chỉ có nàng mới cho hắn cảm giác tuyệt vời đến thế.
Một đêm xuân nồng nàn tối qua, quả thực khiến cả thể xác lẫn tinh thần của hắn đều cảm thấy khoan khoái.
Vô Song khẽ mở mắt, sau khi nhìn rõ người nằm bên cạnh là Đông Phương Triệt, nàng yểu điệu rúc vào lòng hắn.
“Bệ hạ!” Giọng của mỹ nhân không còn trong trẻo như chim hoàng oanh trước đó, mà có chút khàn đi nhưng vẫn êm tai động lòng người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


