Nghe vậy, Vô Song nở nụ cười rạng rỡ như hoa: [Ta là Quý phi sao?]
Ôi chao, vừa vào đã có địa vị cao thế này, nàng rất vừa lòng.
Nếu phải bắt đầu từ một Tài nhân nhỏ hay cung nữ hèn mọn rồi từng bước bò lên, nàng chắc chắn chẳng hứng thú gì. Trong hậu cung, địa vị càng cao thì đãi ngộ mới càng tốt.
Vô Song khẽ nhướng mày: [Biết rồi.]
[À phải, ngoài bổn cung ra, trong hậu cung còn những ai?]
Cảnh Hi Đế đăng cơ được 10 năm rồi, lẽ nào trong cung chỉ có một mình nàng? Vậy những phi tần khác là ai?
[Hậu cung của Cảnh Hi Đế có một vị Minh quý phi là con gái cưng của thái phó - Tô Minh Tâm. Ngoài ra còn hai vị ở hàng tần: Thục phi Triệu Nguyệt Lâm, con gái Hộ bộ Thượng thư, và Hiền phi Tần Vân Nhu, con gái Trấn quân Đại tướng quân. Ba người ấy đều là đối thủ mạnh của ký chủ đấy.]
Vô Song chẳng hề bận tâm, chỉ thản nhiên đáp: [Có gì mà phải lo? Gia thế của họ có thể ngang hàng với ta, nhưng quan trọng nhất vẫn là sinh được con kìa. Các nàng ấy nhập cung đã bao lâu nay, vậy mà đến giờ vẫn chưa sinh nổi một đứa. Thế thì sao họ có thể là đối thủ của ta?]
Nàng khẽ đưa ngón tay thon dài chạm vào đôi môi đỏ mọng, nở nụ cười duyên dáng: [À, mi có biết vì sao đến nay Đông Phương Triệt vẫn chưa có con không?]
[Biết chứ. Nghe nói năm xưa khi tranh giành ngôi báu, có kẻ đã hạ thuốc làm y mất khả năng sinh con. Tới nay, chưa một ai hay biết. Đến cả Cảnh Hi Đế cũng không hề hay biết.]
[Ôi chao!] Vô Song nghe xong thì không khỏi thốt lên kinh ngạc: [Bị hạ thuốc mất khả năng sinh con ư… Vậy chẳng phải chỉ có ta mới có thể sinh con cho y thôi à?]
Nàng vốn là tinh linh của cây lựu, mang sẵn trời phú đông con nhiều phúc. Mấy thứ thuốc vặt vãnh kia làm sao có thể ngăn nổi nàng?
***
Sau khi chắc chắn mình mang thân phận Quý phi, Vô Song lập tức bắt đầu tận hưởng những đặc quyền mà địa vị ấy mang lại.
Điều đầu tiên nàng nghĩ tới chính là đồ ăn của loài người.
Suốt nghìn năm cắm rễ trong phủ đệ quyền quý, nàng từng trông thấy không biết bao nhiêu món ngon bày ra trước mắt, chỉ là chưa từng được nếm thử. Trong lòng thèm thuồng đã lâu, nay có thân phận Quý phi, sao nàng có thể bỏ qua cơ hội này?
Ẩm thực triều Đại Thịnh vốn vô cùng phong phú, còn đầu bếp trong cung thì đều là những tay nghề thượng hạng.
Vô Song sai ngự thiện phòng dâng lên những món ăn xứng với địa vị Quý phi, rồi ngồi thưởng thức một cách khoái chí.
“Này là thịt đông pha lê sao? Ngon tuyệt quá.”
“Ơ, món thịt vải này thật sự làm từ quả vải à?”
“Thịt anh đào cũng ngon ghê.”
“Bánh anh đào Bi Lạc vị cũng rất đáng khen.”
Nàng ăn đến vô cùng sung sướng. Hơn nghìn năm mới lần đầu được nếm món của loài người, lại toàn là món ngon thế này, nàng mà dừng mới là lạ đấy.
2754 đứng nhìn, thấy ký chủ nhà nó vừa ăn vừa gắp nhanh thoăn thoắt, rõ ràng ăn rất nhiều mà vẫn vô thức giữ được dáng vẻ tao nhã. Nó chỉ biết im lặng lắc đầu.
[Ký chủ à, có nhất thiết phải bộc lộ cái kiểu “lần đầu thấy của ngon vật lạ” thế không?]
[Mi nói sai rồi. Ta chỉ mới khai trí được 200 năm thôi, sao tính là “yêu quái ngàn năm” được chứ!]
Ăn uống no nê, Vô Song thản nhiên lấy khăn chấm miệng, sai cung nữ thu dọn thức ăn còn lại.
Rồi nàng uể oải ngả người lên ghế dài, ung dung tận hưởng cảnh có cung nữ bóc nho, dâng tận tay.
[Ký chủ, ăn no thế này rồi, tối nay có thể hầu long sàng chứ?]
[Đương nhiên là được rồi.]
…
Đêm xuống, sau một ngày bận rộn triều chính, Cảnh Hi Đế Đông Phương Triệt được thái giám tổng quản Tào Phúc nhắc nhở nên tới hậu cung.
“Bệ hạ, hôm nay tiểu thư phủ thừa tướng nhập cung, ngài cũng vừa phong nàng làm Quý phi…” Tào Phúc khẽ nhắc: “Đêm nay, bệ hạ nên đến cung Vân Tế của Quý phi nương nương.”
Nghe xong, Đông Phương Triệt khẽ chau mày, trong lòng thoáng dấy lên sự bực bội.
Xưa nay y vốn chẳng mấy kiên nhẫn với đám phi tần trong cung. Ngay cả vị Quý phi vừa được phong cũng chỉ là do mẫu hậu cùng quần thần thúc ép, vì nàng là con gái của thái phó.
Còn Thục phi với Hiền phi, cũng đều là bởi sức ép chuyện con nối dõi mà được rước vào cung. Nhờ gia thế chống lưng, các nàng mới có được chỗ đứng cao như vậy.
Trong hậu cung, ngoài ba vị phi ấy thì hầu hết đều là tần phi cấp thấp, ngay cả cửu tần còn chưa đủ. Chức vị như Tiệp dư còn không có, phần nhiều chỉ là Mỹ nhân, Tài nhân, hoặc Bảo lâm.
Thải nữ và Ngự nữ thì có, song chẳng được mấy người.
Đông Phương Triệt vốn để tâm nhiều đến sự nghiệp nhiều hơn. Trong mắt y, nữ nhân nơi hậu cung chỉ tồn tại để nối dõi tông đường. Thế nhưng bao năm qua, không một ai sinh nở được, khiến y dần mất hết hứng thú lui tới hậu cung.
Nhưng y là hoàng đế, nhất định phải có con nối dõi.
“Ngự giá đến cung Vân Tế.” Đông Phương Triệt dứt khoát hạ lệnh.
“Tuân chỉ.” Thấy bệ hạ chịu đến cung của Quý phi, Tào Phúc mừng rỡ vội truyền lệnh. Dù sao lão cũng hy vọng các nương nương sớm sinh hạ hoàng tử, bằng không ngoài triều trong thôn đều bàn tán ngấm ngầm rằng bệ hạ không được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


