Note:
1. Đây là truyện xuyên nhanh nên mình sẽ chỉ sử dụng 1 đại từ nhân xưng duy nhất xuyên suốt cả câu chuyện cho nam chính (y) và nữ chính (nàng). Đó là dụng ý trong quá trình edit của mình, không phải lỗi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
2. Note:
Nam chính của thế giới này là hoàng đế, hơn nữa đã đăng cơ được 10 năm, vì vậy không còn trong trắng cũng là chuyện bình thường thôi.
Nam chính ở thế giới này không sạch, cả truyện có nam chính sạch cũng có nam chính không sạch, ai để ý chuyện này thì xin đừng đọc.
***
Vô Song vốn là một cây lựu nghìn năm tuổi, suốt ngần ấy thời gian chỉ yên phận làm một gốc cây.
Mãi đến 200 năm trước, nàng bỗng nhiên khai mở linh trí, không biết từ đâu lại học được phương pháp tu hành.
Trải qua 200 năm khổ luyện, cuối cùng Vô Song cũng hóa thành hình người.
Nàng vốn là tinh linh lựu, màu đỏ rực rỡ như lửa. Vậy nên ngay giây phút biến thành người, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ: “Nhất định phải đẹp nhất thiên hạ.”
Vừa hóa hình xong, Vô Song đã sở hữu chiều cao 168cm, gương mặt đẹp nghiêng nước nghiêng thành, dáng người thì uyển chuyển quyến rũ.
Da trắng, dáng chuẩn, chân dài miên man… Vâng, chính là nàng chứ còn ai nữa.
Vô Song cực kỳ ưng ý với khuôn mặt mới, đến nỗi mỗi lần soi gương lại ngẩn người trước chính vẻ đẹp của mình.
[Ký chủ, có thể bắt đầu nhiệm vụ rồi chứ?]
Ngay khi Vô Song còn đang say sưa ngắm nghía bản thân, một giọng nói bỗng vang lên trong đầu nàng. Đó là một hệ thống chuyên về sinh con.
Trước lúc nàng biến thành người, nó đã tìm đến và trói buộc nàng. Khi ấy Vô Song chỉ một lòng muốn tu luyện thành người, rồi tận hưởng mọi niềm vui của thế gian.
Hệ thống ấy đã nói với nàng rằng chỉ cần theo nó đi qua ba nghìn thế giới, sinh mỗi đứa con sẽ được tăng thêm 10 năm tu vi.
Vô Song đã vất vả tu hành suốt 200 năm mới hóa người được, nghe vậy lập tức vui vẻ đồng ý ngay, chẳng chút do dự.
10 năm tu vi đấy!
Huống chi nàng vốn là tinh linh của cây lựu, thiên phú bẩm sinh chính là sinh con.
Quả lựu từ khi truyền vào đất Trung Thổ đã mang ý nghĩa đông con nhiều cháu. Lựu nhiều hạt, người ta tin rằng ăn lựu sẽ cầu được con đàn cháu đống.
Với niềm tin và nguyện ước chồng chất qua bao đời, việc một tinh linh như Vô Song có khả năng sinh con, hơn nữa còn là sinh nhiều cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Sinh con thôi mà? Mỗi đứa đổi được 10 năm công lực, sao nàng có thể từ chối?
Thế là Vô Song vui vẻ nhận lời, để hệ thống dẫn nàng bước vào ba nghìn thế giới, bắt đầu hành trình tìm người sinh con.
Khi hệ thống nhắc nhở đã đến lúc làm việc, Vô Song đành cất gương, hờ hững nói: “Vậy thì bắt đầu thôi.”
…
Hoàng cung triều Đại Thịnh, cung Vân Tế.
[Ký chủ, chúng ta tới rồi.] Hệ thống 2754 lên tiếng nhắc nhở Vô Song.
[Ừ.] Vô Song vừa mở mắt, chẳng bận tâm chuyện gì khác, điều đầu tiên nàng để ý vẫn là gương mặt mình.
Vốn là tinh linh cây lựu, ngay khoảnh khắc hóa thành người, điều nàng bận tâm nhất chính là dung mạo. Bởi thế, khi bước sang thế giới này, việc đầu tiên nàng nghĩ đến vẫn là nhan sắc của mình.
Đưa mắt nhìn quanh, nàng trông thấy một chiếc gương đồng. Bước tới soi thử, nhưng hình bóng trong gương lại lờ mờ nhạt nhòa, khiến Vô Song chẳng vừa ý. Thế là nàng bèn lấy từ không gian riêng ra một chiếc gương trong sáng, soi rõ từng đường nét.
Tuy chỉ vừa hóa thành người, nhưng Vô Song đã sớm sở hữu một không gian riêng. Suốt 200 năm tu hành sau khi khai mở linh trí, nàng lặng lẽ gom góp không ít vật báu.
Ngay từ khi trí tuệ vừa mở, không gian ấy đã hiện ra. Dù không thể rời khỏi gốc cây nhưng nơi nàng mọc lại là phủ đệ của bậc quyền quý, nghìn năm chẳng hề sụp đổ. Nhờ thế, nàng lặng lẽ vươn rễ, giấu kín biết bao vật quý giá.
Chiếc gương trong tay nàng chính là một trong số đó. Năm xưa, nó vốn do lão gia trong phủ ban cho một sủng thiếp. Về sau, người thiếp kia bị chính thất xử phạt, Vô Song bèn nhân cơ hội giấu đi chiếc gương ấy.
Nghe vậy, Vô Song vô cùng mãn nguyện. Nghĩ đến việc về sau dù đặt chân đến bất cứ thế giới nào cũng giữ nguyên nhan sắc kiều diễm này, tâm trạng nàng lập tức rạng rỡ, chẳng buồn bận tâm thêm điều gì khác.
[Tiểu Nhị, nói thử xem nhiệm vụ của chúng ta là gì.] Vô Song vừa cầm gương, vừa đưa tay chạm nhẹ lên má, đôi mắt cong cong lấp lánh ý cười.
[Ký chủ, nhiệm vụ của cô là sinh cho hoàng đế Đông Phương Triệt của Đại Thịnh một vị thái tử.]
[Đông Phương Triệt, Cảnh Hi Đế của triều Đại Thịnh, đăng cơ đã 10 năm vẫn chưa có con nối. Y cũng không chịu nhận con cháu trong dòng tộc làm người kế vị. Đến năm 40 tuổi, khi vẫn chưa chỉ định thái tử, y đột ngột băng hà.
Hoàng tộc vì tranh ngôi mà giết hại lẫn nhau, chính sự rối loạn, dân chúng khổ sở. Giặc ngoài thừa cơ tràn đến, đất nước chìm trong loạn lạc, muôn dân lầm than.
Ký chủ, nhiệm vụ của cô là sinh cho Đông Phương Triệt một đứa con. Như vậy, đất nước sẽ không vì thiếu người nối dõi mà để hoàng gia tranh giành, cũng không để giặc ngoài thừa cơ kéo đến xâm chiếm.]
Vô Song lặng lẽ lắng nghe hệ thống giới thiệu, khẽ cong môi: [Thế còn thân phận của ta?]
[Ký chủ, “sơ yếu lý lịch” hiện tại của cô là con gái rượu của thừa tướng, bởi vì sắc đẹp đỉnh nóc kịch trần nên được nhập cung làm phi tử. Dù cô mới tiến cung, chưa từng hầu hạ bên long sàng, nhưng nhờ thế lực nhà ngoại mà được Cảnh Hi Đế phong thẳng làm Quý phi rồi, vé VIP đấy nhé.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


