Nghe thấy giọng nàng có chút khàn, Đông Phương Triệt thỏa mãn ôm nàng vào lòng.
Giọng của mỹ nhân trở nên như vậy đều là do hắn, vì thế Đông Phương Triệt cảm thấy một trận mãn nguyện.
“Bệ hạ! Đừng mà!” Cảm nhận được sức lực từ cánh tay Đông Phương Triệt đang ôm lấy eo mình, Vô Song buột miệng nói trong vô thức.
Đông Phương Triệt nhìn dáng vẻ cầu xin của nàng, gương mặt tuấn tú lộ ra nụ cười đắc ý: “Vừa rồi ái phi đâu có nói như vậy.”
Mới lúc nãy thôi, nha đầu này còn quấn lấy hắn không rời.
Bây giờ lại nói không muốn nữa?
“Bệ hạ!” Vô Song nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của hắn, giả vờ không vui, khẽ đấm nhẹ vào ngực hắn một cái.
Đông Phương Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm oặt không chút sức lực của nàng, mỉm cười nói: “Ái phi có muốn dậy hầu hạ trẫm thay y phục không?”
Vô Song bĩu môi nói: “Bệ hạ! Tối qua người đối xử với thần thiếp như vậy… thế mà bây giờ còn muốn thần thiếp phải chống đỡ thân thể bủn rủn này để dậy hầu hạ người sao?”
Nàng làm ra vẻ “Bệ hạ sao người nỡ lòng nào”, giọng điệu vừa yếu ớt vừa mềm mại: “Bệ hạ không thương tiếc thần thiếp chút nào sao?”
“Trẫm đương nhiên là thương tiếc ái phi rồi.” Đông Phương Triệt hôn nhẹ lên tay nàng, cười nói: “Vậy ái phi cứ nằm nghỉ đi, trẫm dậy trước.”
Vô Song nhìn hắn ngồi dậy, kéo chăn che kín người mình rồi nói: “Bệ hạ vất vả rồi!”
Đông Phương Triệt thấy bộ dạng này của nàng cũng không trách cứ, chỉ bảo nàng cứ ngủ tiếp cho lại sức, còn mình thì đi ra gian ngoài.
“Bệ hạ.” Tào Phúc tiến vào, cung kính hành lễ với Đông Phương Triệt.
Vị Quý phi nương nương mới vào cung này thật lợi hại, tối qua vậy mà lại khiến bệ hạ phải cho gọi nước tới bốn năm lần.
Phải biết rằng bình thường bệ hạ sủng hạnh hậu cung, nhiều nhất cũng chỉ gọi nước hai lần mà thôi.
Vị Quý phi nương nương này quả là có bản lĩnh.
“Thay y phục cho trẫm, đến giờ lên triều rồi.” Đông Phương Triệt bình thản nói.
“Vâng.” Tào Phúc đáp lời, ra hiệu cho các cung nữ thái giám khác bưng đồ dùng rửa mặt vào.
Đương nhiên, việc thay y phục như thế này do chính tay Tào Phúc làm.
Nếu Quý phi nương nương dậy nổi thì việc này vốn dĩ phải do nương nương làm.
Bây giờ nương nương không dậy nổi, vậy thì Tào Phúc với tư cách là thái giám thân cận, sẽ thay y phục cho bệ hạ.
Đông Phương Triệt giang tay để người hầu hạ mình mặc y phục, trong lúc đó còn ngoái đầu nhìn lại mỹ nhân đang ngủ bù.
Chuyện nữ nhi của Thừa tướng Cố Thiên Lỗi có dung mạo khuynh thành, hắn đã biết từ lâu.
Nhưng không ngờ khi thật sự đối diện với nàng, hắn lại không thể kiềm chế được như một gã phàm phu tục tử.
Lúc này, trong lòng Đông Phương Triệt dâng lên một cảm giác tự hào.
Bởi vì hắn là hoàng đế, cho nên một tuyệt thế mỹ nhân như Cố Vô Song mới trở thành nữ nhân của hắn.
Quyền thế, quả là một thứ tốt đẹp.
…
Khi Vô Song vẫn còn đang ngủ bù, các phi tần trong hậu cung đã nghe được tin tức nàng thị tẩm tối qua, hơn nữa còn khiến bệ hạ phải gọi nước đến bốn năm lần.
Chuyện hoàng đế sủng hạnh phi tần gọi nước mấy lần vốn dĩ không dễ gì lọt ra ngoài nhưng ai bảo tất cả mọi người trong hậu cung đều đang dán mắt vào chuyện con nối dõi của hoàng đế cơ chứ?
Thế nên, mới sáng sớm đã có không ít người biết chuyện xảy ra đêm qua.
Thậm chí chuyện hôm nay hoàng thượng đi thiết triều, còn để Cố quý phi tiếp tục ngủ bù, nhiều phi tần cũng đã hay biết.
“Choang…”
Từ chính điện của Phượng Tường Cung vang lên tiếng đồ sứ vỡ nát, Thục phi Triệu Nguyệt Lâm sau khi nghe được tin tức đêm qua đã tức giận ném vỡ chén trà trong tay.
“Cố Vô Song!” Triệu Nguyệt Lâm tức đến nỗi gương mặt cũng méo mó nhưng sau cơn giận dữ, nàng ta lại chán nản thốt lên: “Bao giờ bổn cung mới có thể sinh hạ hoàng tự cho bệ hạ đây?”
Triệu Nguyệt Lâm năm nay hai mươi hai tuổi, nàng ta nhập cung từ năm mười sáu, đến nay đã được sáu năm.
Thế nhưng nàng ta không có con, thậm chí còn chưa từng mang thai.
Có những lúc Triệu Nguyệt Lâm còn hoài nghi liệu có phải bệ hạ không được, không thể sinh con hay không.
Dù sao thì nữ nhân trong hậu cung tuy không nhiều nhưng cũng chẳng ít, sao lại không một ai mang thai vậy?
Triệu Nguyệt Lâm vô cùng không cam tâm.
Đặc biệt là sau khi Cố Vô Song người vừa có gia thế, vừa được đồn là đệ nhất mỹ nhân tiến cung, cảm giác nguy cơ của nàng ta càng thêm nặng nề.
Bệ hạ chưa lập Hoàng hậu, tất cả mọi người trong hậu cung đều đang nhòm ngó vị trí đó, chỉ mong sinh được hoàng tử là có thể lên làm Hoàng hậu.
Thế nhưng không một ai trong số họ từng mang thai.
Triệu Nguyệt Lâm vô cùng chán nản, nàng ta phải làm sao đây?
Nàng ta có nên mua chuộc thái y để hỏi thử xem, có phải là vấn đề của bệ hạ không?
“Nương nương bớt giận, đừng vì người không đáng mà làm tổn hại đến bản thân.” Ma ma thân cận của Triệu Nguyệt Lâm thấy chủ tử nhà mình như vậy, vội vàng an ủi.
“Nương nương vẫn còn trẻ rồi sẽ có ngày sinh được hoàng tử thôi.”
Trong mắt ma ma, chủ tử của bà mới ngoài hai mươi, vẫn còn rất trẻ.
“Bổn cung còn trẻ ở đâu chứ? Đã là hoa tàn ít bướm rồi.” Triệu Nguyệt Lâm có chút đau lòng nói.
Khi nàng ta mới vào cung cũng rất được sủng ái, kết quả là nửa năm sau vẫn không có thai, liền dần dần thất sủng.
Ma ma nhìn dáng vẻ của chủ tử, khẽ thở dài rồi đi theo sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


