Rồi đột nhiên, trên thân thể trơn nhẵn của đám tiểu quái vật này lại mọc ra một cái miệng, bắt đầu từng ngụm từng ngụm cắn nuốt những thi thể kia.
Trong mắt chúng, cái chân gãy của ma tu và cái đuôi của dã thú dường như cũng chẳng khác gì nhau, thậm chí cái chân kia còn bị ghét bỏ vì bị sét đánh cháy khét. Lê Ly tận mắt thấy có hai con quái vật sau khi gặm cái chân cháy, liền ọe một tiếng nhổ miếng thịt ra, những con tiểu quái vật khác cũng tỏ vẻ ghê tởm, con nào con nấy đều đẩy miếng thịt cháy đó ra xa.
Xem ra đây không phải ma vật của ma tu, chắc chỉ là một đám linh thú biến dị trông hơi khó coi mà thôi?
“…”
Lê Ly lặng lẽ lùi lại một bước, quyết định không làm phiền bữa ăn của đám tiểu quái vật này.
Ngay lúc Lê Ly chuẩn bị quay người rời đi, một bàn tay trong đống thi thể bỗng giật giật, ngay sau đó một lão giả toàn thân bê bết máu khó nhọc bò ra từ một đống chân gãy.
Lập tức, lão bị đám tiểu quái vật phát hiện động tĩnh vây quanh.
Lão nhân thở hổn hển, ném một con tiểu quái vật đang định cắn ngón tay mình ra, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy đắc ý: “Linh lực trong máu thịt lão tử vẫn chưa tan hết, để xem các ngươi gặm thế nào cho nổi!”
Quả đúng như lời lão nói, đám tiểu quái vật kia tuy bám dính trên người lão, nhưng trước sau vẫn không thể cắn xuống được một miếng thịt nào.
Đám tiểu quái vật cũng không vội, là những thợ săn bẩm sinh, chúng dường như cũng biết con người trước mắt này không trốn thoát được, cũng không cầm cự được bao lâu.
Mùi máu trên người kẻ này từ nồng đậm ba ngày trước đến nay đã nhạt dần, tất cả đều cho thấy sinh mệnh của hắn đang trôi đi.
Cắn nuốt con mồi đã chết, dễ dàng hơn nhiều.
Đám tiểu quái vật bám chặt vào thân thể tàn tạ của lão giả, chất lỏng màu xanh lục sền sệt gần như bao phủ lấy lão, xem chừng hai ba ngày nữa lão cũng sẽ bị cắn nuốt hoàn toàn như những khối thi thể kia.
Lão giả cũng không có ý định chờ chết, tuy mất nửa thân dưới, tay cũng không nhấc nổi, nhưng vẫn kiên trì nhe răng trợn mắt cắn xé lẫn nhau với đám tiểu quái vật.
Chỉ là đám tiểu quái vật kia cũng nhận ra lão chưa từ bỏ ý định, những con vừa còn đang gặm thi thể đều tụ tập lại, gần như toàn bộ dính lên mặt lão, trong chốc lát cảm giác ngạt thở đã ập đến.
Đúng lúc này, một cây gậy gỗ cháy đen vươn tới, chuẩn xác đánh bay đám sinh vật dính trên mặt lão.
Hai người toàn thân đầy vết máu nhìn nhau, đồng thời lên tiếng:
“Chưởng môn đại sư huynh, huynh còn chưa chết sao?”
“Lão lục, muội còn sống!”
Tốt lắm, cái giọng điệu quen thuộc này, tuyệt đối không phải ma tu có thể giả mạo!
Lê Ly vạn lần không ngờ, chưởng môn Thiên Kiếm Tông Tư Không Tẫn lại xuất hiện ở đây, rốt cuộc người sau bị ma tu đả thương không nhẹ, vốn nên nghe lời y tu dặn dò mà bế quan trong kiếm huyệt!
“…”
Tư Không Tẫn lại chẳng hề đau buồn, những nếp nhăn trên khuôn mặt già nua cười toe toét: “Bọn họ tuần sơn ta không yên tâm! Chẳng phải vừa hay gặp được sáu tên ma tu Hóa Thần kỳ định lẻn vào từ sau núi sao, một mình ta chém năm tên! Tên cuối cùng nhào tới định đồng quy vu tận với ta, kết quả lại đỡ cho ta một đạo lôi kiếp rồi bị đánh chết, một đổi sáu, phen này ta lời to!”
Lê Ly giúp lão gỡ con quái vật dính trên râu xuống, sửa lại lời lão: “Đó là thiên lôi phi thăng của ta, cho nên đầu của tên cuối cùng phải tính cho ta.”
“Phét! Năm đó sư phụ phi thăng ta đã thấy thiên lôi trông thế nào rồi, cái của muội căn bản không phải thiên lôi chính thống, không chừng là do ma tu giở trò!”
“Vậy cũng tốt, chúng ta hai đổi trăm, không lỗ.”
“Bớt tranh công đi, rõ ràng chỉ có ta một đổi…” Bộ râu của đại sư huynh run lên, ngẩng mắt lên mới phát hiện Lê Ly thế mà cũng không còn chút tu vi nào.
Nụ cười của lão dần tắt ngấm: “Lão lục, muội… thăng thất bại rồi?”
“Ừm.”
Lê Ly lại rất thản nhiên chấp nhận sự thật này, thậm chí còn có tâm trạng quay lại an ủi đại sư huynh nhà mình: “Tu sĩ tầm thường phi thăng thất bại chắc chắn đều bị thiên lôi đánh chết, ta không chết, đây là nhặt được một mạng, lại còn thuận tiện trừ đi đại họa ma tu cho Tu chân giới, ta mới là người lời to.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



