Đối với Lê Ly, người luôn lang thang bên bờ sinh tử, gãy tay gãy chân chỉ là vết thương nhẹ, tu vi mất hết thì tu lại từ đầu, chỉ cần người không chết chính là lời to!
Kiếm tu chính là cực đoan và lạc quan như vậy.
Lê Ly nhanh nhẹn cõng Tư Không Tẫn chỉ còn nửa người lên lưng, khó nhọc đi về phía trước: “Bây giờ ta sẽ đưa huynh đến Dược Vương Sơn tìm y tu, sau đó chúng ta lại bế quan trùng tu trên dưới một trăm năm, ra ngoài lại phi thăng một lần là được.”
Tư Không Tẫn cười khổ, ghé vào lưng nàng yếu ớt nhắc nhở: “Y tu e là cũng sắp bị ma tu tàn sát sạch sẽ rồi, hơn nữa bọn họ vừa ra tay là đòi cả vạn linh thạch… Ta tỉnh lại phát hiện giới tử túi và kiếm đều hỏng cả rồi, của muội còn không?”
“Không còn, cả Thiên Kiếm Tông của chúng ta đều bị chém thành mảnh vụn. Nếu không phải pháp y năm đó huynh tặng ta có một pháp trận phòng ngự cao cấp dùng một lần, lúc này ta chắc đang trần như nhộng rồi.”
“Xem ra một vạn khối linh thạch đó không uổng phí.”
“Là người sống!”
Lê Ly không chút do dự, cõng đại sư huynh lao đến bên người nọ, thuần thục dùng gậy gỗ đẩy đám tiểu quái vật bám trên người kẻ này ra. Tuy nàng không có tu vi lại bị trọng thương, nhưng cây gậy gỗ của nàng vung vừa nhanh vừa chuẩn, đám quái vật nhất thời không thể đến gần bọn họ.
Tư Không Tẫn nhanh chóng nhận ra: “Là một phàm nhân.”
Lê Ly nhíu mày: “Vậy càng phải nhanh đi tìm y tu, phàm nhân dễ chết lắm.”
“Hai chúng ta bây giờ tu vi không còn, cũng coi như là phàm nhân dễ chết.”
Hai người không bàn bạc, đều ngầm đồng ý sẽ mang theo cả phàm nhân máu me đầm đìa này đi.
Nhưng ngay lúc Lê Ly chuẩn bị kéo hắn dậy, lại có vài luồng hơi thở tiến lại gần.
Lê Ly tinh thần chấn động: “Đại sư huynh, hình như có đạo hữu đến chi viện!”
Tư Không Tẫn cũng thần sắc thả lỏng: “Đã nhiều ngày như vậy rồi, có hơi muộn…”
Sau vài tiếng sột soạt trong bụi gai, ba người ăn mặc kỳ lạ lao như bay đến, như lâm đại địch mà nhìn chằm chằm Lê Ly.
Lê Ly còn chưa kịp mở miệng, gã nam nhân tóc đỏ cường tráng dẫn đầu đã cao giọng hét lên:
“Lánh lẩm bẩm bá sất phả lặc ngậm kỉ !”
Lê Ly: “???”
Đây là thổ ngữ nơi nào vậy?
Một tiếng sấm vang rền, soi sáng khu rừng u tối thêm một chút.
Lê Ly che chắn cho phàm nhân nhặt được ở sau lưng, tay nắm cây gậy cháy đen, cẩn thận đối đầu với hai nam một nữ bên kia.
Nói bọn họ kỳ dị, ngoài ngôn ngữ vừa rồi hoàn toàn không hiểu, còn có dung mạo hoàn toàn khác biệt với người trong Tu chân giới.
Tóc của ba người này lần lượt là đỏ, vàng, lục, trông vô cùng nổi bật trong khu rừng âm u.
“Cũng là phàm nhân.” Sau khi xác nhận không phải ma tu, Lê Ly thu gậy gỗ lại.
Nàng hạ giọng khẽ hỏi: “Đại sư huynh, họ nói thổ ngữ vùng nào vậy?”
Ai cũng biết toàn bộ Tu chân giới, kể cả ma tu, đều nói cùng một loại ngôn ngữ, nhưng Lê Ly biết mình kiến thức nông cạn, nên khiêm tốn thỉnh giáo đại sư huynh kiến thức uyên bác.
“…”
Nhưng đại sư huynh không trả lời, lão không biết đã kiệt sức ngất đi từ lúc nào.
Ngược lại, gã tóc xanh đối diện bỗng kích động chỉ vào sau lưng Lê Ly, cao giọng hô: “Slime!”
Slime lại là có ý gì?
Lê Ly không chắc “Slime” là đang gọi đại sư huynh nhà mình, hay là phàm nhân vừa cứu.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng nhạy bén nhận ra, sau khi gã tóc xanh hô lên từ Slime, sát ý của ba người đối diện bỗng dâng trào.
Sát khí nhắm vào đám quái vật sau lưng Lê Ly, xem ra Slime là tên của chúng.
Đám Slime này tuy trông không có chút sức sát thương nào, nhưng đó là vì thân thể của hai người Lê Ly cứng cỏi hơn phàm nhân nên chúng cắn không nổi. Chỉ cần nhìn bộ dạng chúng dễ dàng cắn nuốt thi thể lúc nãy, liền biết thịt người thường đối với chúng cũng chỉ là thức ăn bình thường!
Lê Ly nắm chặt gậy gỗ, xắn tay áo lên chuẩn bị giao đấu.
Không có kiếm tu nào lại bỏ mặc phàm nhân, dù sao Slime cũng không giết chết được nàng, chỉ cần không chết thì chính là thắng.
Thế nhưng không đợi Lê Ly động thủ, người bên kia hô một câu gì đó, rồi gã tóc đỏ vạm vỡ liền ăn ý vác phàm nhân nàng vừa cứu lên, cất bước bỏ chạy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



