Thế nhưng, ngay khi nó sắp vượt qua ranh giới sơn môn, sắp bò lên chủ phong đã hóa thành tro bụi, tám cái chân vốn đang khoan thai bước đi bỗng chốc co rúm lại, rồi cuống cuồng lộn nhào bò ngược ra ngoài!
Lê Ly nhấc chân nhường đường cho con nhện đang tháo chạy, đoạn nhìn về phía chủ phong của Thiên Kiếm Tông.
Chủ phong Thiên Kiếm Tông ngày xưa từng có hàng trăm kiếm lư, đâu đâu cũng thấy kiếm quang tung hoành loang loáng, mà nay chỉ còn lại một ngọn núi trơ trọi bị sét đánh cháy đen, e là đến chim cũng chẳng muốn đậu lại nghỉ chân.
Nhưng chỉ cần thấy ngọn núi này vẫn còn, lòng Lê Ly lại yên ổn đi nhiều. Bởi vì nàng vẫn có thể cảm ứng được kiếm trận mình để lại, điều đó có nghĩa là hàng trăm đệ tử Thiên Kiếm Tông vẫn còn sống.
Đó là kiếm trận do một cường giả nửa bước phi thăng dùng cả đời tu vi để khởi động, sát phạt chi khí ẩn chứa bên trong đối với các sinh linh khác có thể sánh với hồng thủy mãnh thú, ngay cả Lê Ly bây giờ cũng không thể đến gần.
Nàng từng nghe chưởng môn đại sư huynh nhắc qua, vì có quá nhiều đồng môn trọng thương bế quan, nên huynh ấy đã cố ý phái ra “kiếm tu đáng tin cậy nhất toàn tông môn” đi tuần sơn bên ngoài Thiên Kiếm Tông, cũng không biết vị đệ tử này có bị ma tu hãm hại hay không.
Nếu không có ai tới, Lê Ly chỉ có thể chủ động ra ngoài tìm người.
Kiếm tu Thiên Kiếm Tông tuy nghèo khó lại hiếu chiến, nhưng không có y tu nào lại từ chối thỉnh cầu của kiếm tu, rốt cuộc một nửa linh thạch của kiếm tu đều chảy vào túi y tu cả.
Lê Ly chống một cành cây bị thiên lôi đánh cháy đen, cẩn thận men theo đường núi đi ra ngoài.
Nói là đường núi, nhưng thực ra toàn là cỏ dại gai góc. Thiên Kiếm Tông vốn ẩn mình giữa vạn dặm núi non, ngày thường đám kiếm tu đều ngự kiếm phi hành, gần như không ai chọn đi bộ, Lê Ly cũng không ngoại lệ.
Từ năm bảy tuổi vào Thiên Kiếm Tông, Lê Ly cũng chỉ rời khỏi chủ phong một lần duy nhất khi xuất quan lần này, thực ra nàng rất xa lạ với mọi thứ bên ngoài sơn môn. Chỉ là nàng mơ hồ nhận ra có gì đó không đúng, tuy đều là núi hoang rừng rậm, nhưng cảm giác không giống lắm với dãy núi vạn dặm mà mình từng thoáng thấy khi ngự kiếm phi hành.
Suốt dọc đường, Lê Ly không thấy một bóng người, chỉ thấy mấy mảnh thi thể cháy đen và vài món pháp bảo bị chém thành mảnh vụn. Nàng dùng gậy gỗ khều lên, nhận ra đó là thi thể của đám ma tu đến đánh lén thì thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Không phải người một nhà là tốt rồi.
Nàng ghét bỏ đá văng nửa cái chân đen như than củi, đang định đi tiếp thì trong đám cỏ dại cao đến nửa người bỗng phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Đó là một đám sinh vật hình tròn, nửa trong suốt, lớn bằng nắm tay, không phân biệt được đâu là thân đâu là đầu, cứ không ngừng lúc nhúc tiến về phía trước, mềm oặt đến mức gió thổi qua là thân thể lại lắc lư hai cái, để lại những vệt chất lỏng màu xanh lục nhớp nháp trong bụi cỏ.
Dường như vì tìm được cái chân gãy này, chúng nó nhảy nhót vui vẻ lạ thường, khiến cái chân cũng nảy lên nảy xuống theo, lúc ẩn lúc hiện trong bụi cỏ trông thật quỷ dị.
“???”
Rốt cuộc đây là thứ quái gì?
Lê Ly đứng sau thân cây nhìn cảnh tượng này mà thoáng chút mờ mịt.
Hơi thở trên người đám tiểu quái vật này tuy yếu đến đáng thương, nhưng tuyệt đối không phải dã thú tầm thường.
Dĩ nhiên cũng không giống linh thú. Linh thú trong Tu chân giới đều là những loài xinh đẹp như tiên hạc, linh hồ, con nào con nấy đều toát lên tiên khí, trông xấu xí thế này e là sớm đã bị khai trừ khỏi danh sách linh thú rồi.
Chẳng lẽ đây là ma vật do ma tu bồi dưỡng, chúng nó thu thập thi thể ma tu, biết đâu chừng là đang làm trò bẩn thỉu như uế thổ chuyển sinh!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lê Ly trở nên nghiêm nghị, nàng lẳng lặng bám theo đám tiểu quái vật đi sâu vào trong rừng.
Đi không bao xa, đám tiểu quái vật đã lảo đảo đến đích.
Ngay sau đó, chúng từ khắp nơi chở những mảnh thi thể thu thập được chất thành một đống, trong đó có thi thể ma tu quen thuộc của Lê Ly, cũng có thi thể của một loài dã thú nào đó nàng chưa từng thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



