Anh ta không tin Ôn Mạt lại không có chút tình cảm đặc biệt nào dành cho mình!
Anh ta tuyệt đối không hề thua kém Lục Kiêu!
Chỉ cần cho anh ta thời gian, anh ta cũng sẽ làm nên nghiệp lớn, mang lại cho Ôn Mạt cuộc sống mà cô hằng mong ước!
Lục Tử Long còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Ôn Mạt đã ngoảnh mặt đi chỗ khác, làm ra vẻ chẳng muốn mở miệng nói chuyện với bọn họ. Trong lòng Lục Tử Long cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng cũng không tiện nói thêm câu nào.
Thế nhưng ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi người Ôn Mạt, thỉnh thoảng lại nhìn chăm chú vào bụng dưới của cô với vẻ trầm tư suy tính!
Ôn Mạt cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng nhớp nhúa ấy, chỉ cảm thấy buồn nôn cả người. Xe bò vừa tới đầu làng, cô liền nhanh chóng nhảy xuống rồi rảo bước đi thẳng về nhà.
Lúc này trời đã bắt đầu nhá nhem tối, từng làn khói bếp từ ống khói các nhà trong làng bắt đầu bốc lên nghi ngút.
Về đến nhà, Ôn Mạt liền nằm vật ra chiếc giường đất trong phòng mình. Người ta bảo phụ nữ mang thai thường hay thèm ngủ quả nhiên không sai chút nào.
Bữa tối cô cũng đã ăn lót dạ trước ở nhà ăn quốc doanh rồi, chỉnh lại đồng hồ báo thức trong không gian, Ôn Mạt ngáp một cái dài rồi chìm sâu vào giấc ngủ. Biết đâu nửa đêm nay lại có một trận chiến cam go cần phải giải quyết!
Ôn Mạt ngủ một mạch say sưa trời đất mù mịt, chuông đồng hồ báo thức trong không gian reo vang leng keng, Ôn Mạt dùng ý niệm tắt chuông rồi lười biếng ngồi dậy.
Uống một ngụm nước suối linh tuyền trong không gian, tinh thần cô mới hồi phục lại đôi chút.
Nhìn ra bên ngoài thấy màn đêm đen kịt không nhìn rõ năm ngón tay, Ôn Mạt mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị đi tới cạnh phần mộ của Chu Tú Mai để lấy những món đồ chôn dưới gốc cây to mang về.
Ôn Mạt vừa định khẽ khàng mở cửa bước ra ngoài thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân rón rén cùng âm thanh then cài cửa khẽ rung lắc truyền tới từ bên ngoài.
Ôn Mạt lập tức quay người nấp xuống dưới bậu cửa sổ bên ngoài phòng ngủ của mình. Đợi một lúc, những kẻ bên ngoài dường như đã lén lút lọt được vào trong nhà.
Trong phòng tối om như mực, Ôn Mạt nép sát mép cửa sổ nhìn vào bên trong, chỉ thấy một vệt ánh sáng yếu ớt từ đèn pin đang rọi qua rọi lại khắp nơi trong phòng.
Một người đàn ông sải bước đi thẳng tới bên giường đất của Ôn Mạt, nhưng khi đến gần mới phát hiện trên giường căn bản chẳng có bóng người nào!
“Bố, sao Ôn Mạt lại không có ở đây? Đêm hôm khuya khoắt thế này nó có thể đi đâu được chứ, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi?”
Người lên tiếng nói chính là Lục Tử Long.
Lục Chí Minh cười khẩy một tiếng: “Tử Long à, bố đã bảo từ sớm rồi, con tiện nhân Ôn Mạt này chẳng phải hạng đàn bà đàng hoàng gì đâu. Nửa đêm nửa hôm không ở nhà thì mày bảo nó đi đâu được?
Một đứa đàn bà có thể trèo lên giường đàn ông thì tử tế nỗi gì, khéo giờ này đang nằm trên giường thằng nào đấy mà rên rỉ rồi cũng nên. Nó chẳng thể nào sạch sẽ, thuần khiết bằng con bé Tiểu Hạnh được đâu. Lát nữa con Ôn Mạt có về thì mày cứ chơi bời cho sướng thân là được.”
Lục Tử Long bần thần ngồi phịch xuống mép giường đất, tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ đúng là như vậy sao? Ôn Mạt sao nó có thể hạ lưu đến mức ấy, chẳng biết tự trọng tự ái chút nào, nó còn biết liêm sỉ là gì nữa không?”
Bố nói đúng, một người đàn bà như thế liệu anh ta có thực sự cần phải tranh giành cướp đoạt về tay hay không?
Tiểu Hạnh ở làng bên cạnh vẫn còn là gái tân trong trắng, anh ta nên cưới một cô gái băng thanh ngọc khiết như thế mới phải đạo!
“Hừ, đàn bà ấy mà! Chiếm đoạt được rồi thì cũng chỉ đến thế thôi. Mày cứ nghe lời bố, ngủ với nó một lần, sau này thích ngủ lúc nào thì cứ mò tới, con Ôn Mạt này làm gì được mày chứ? Nó làm ra cái trò xấu hổ như thế, đố nó dám hé răng kể với Lục Kiêu, chẳng lẽ nó lại tự nhận cắm sừng lên đầu Lục Kiêu à!”
Lục Tử Long vừa nghe đến chuyện cắm sừng lên đầu Lục Kiêu thì trong lòng lập tức dâng lên một nỗi hưng phấn tột cùng.
“Bố, con nghe lời bố! Đợi Ôn Mạt về là con sẽ đè nó ra xử lý ngay. Bố nói chí phải, loại đàn bà này chỉ xứng để chơi qua đường thôi. Dù sao chỉ cần con ngủ với nó rồi thì sau này coi như có điểm yếu để nắm thóp nó trong tay!”
Đã là Ôn Mạt đối xử với anh ta lạnh lùng tuyệt tình như thế thì đừng trách anh ta tàn nhẫn!
“Được rồi, tìm xem con Ôn Mạt giấu tiền ở đâu trước đã, nó ra ngoài đêm hôm thế này chắc chắn sẽ không mang theo hết tiền trên người đâu!”
Mấy người bắt đầu lục lọi hòm xiểng, lật tung đồ đạc trong phòng để tìm tiền.
Ôn Mạt trong lòng cười lạnh, từ không gian lấy ra một ống thuốc mê, nhắm thẳng qua khe cửa sổ thổi một luồng khói thuốc vào trong phòng, sau đó nhẹ nhàng khép chặt cửa sổ lại, kiên nhẫn chờ đợi dược tính phát tác.
Lát sau, nghe thấy bên trong không còn động tĩnh gì nữa, Ôn Mạt mới vòng ra phía trước đẩy cửa chính bước vào.
Ba người đàn ông trong phòng lúc này kẻ thì nằm ngửa trên giường đất, hai kẻ còn lại thì lăn quay ra đất bất tỉnh nhân sự.
Chính là Lục Chí Minh - bác cả nhà họ Lục, Lục Chí Bảo - chú hai nhà họ Lục, và Lục Tử Long - con trai của Lục Chí Minh.
Ôn Mạt thắp ngọn đèn dầu lên, nhìn ba gã đàn ông ngày thường luôn tỏ vẻ đạo mạo đứng đắn, giờ phút này lại lộ rõ bộ mặt xấu xa bỉ ổi, trong lòng chỉ cảm thấy buồn nôn.
Xem ra việc rời khỏi Ôn Gia Thôn cần phải xúc tiến nhanh chóng hơn rồi.
Còn về ba kẻ này, Ôn Mạt dứt khoát thu cả ba người vào trong không gian trước, sau đó tìm tới chuồng heo của làng rồi ném cả ba tên vào bên trong.
Trong làng chỉ nuôi có hai con heo nái lớn, nhưng hai con heo này đã được nuôi nhiều năm rồi, heo sống lâu năm thường rất hung hãn và có linh tính.
Ba người đàn ông sống sờ sờ nằm bất tỉnh bên trong, không chết thì cũng phải tróc một tầng da thịt.
Ôn Mạt vừa định quay bước rời đi thì bỗng khựng lại, quay đầu rắc một lớp bột thuốc lên đầu của Lục Chí Minh.
Ôn Mạt vừa đi được hơn một trăm mét thì từ phía chuồng heo đã vang lên một tiếng gào thét thảm thiết xé lòng.
Chuồng heo nằm không xa chân núi, phần mộ của Chu Tú Mai cũng được an táng tại khu vực này. Ôn Mạt bước tới trước bia mộ, cúi người gập mình vái ba vái thật sâu.
Lúc này cô mới bước tới gốc cây to bên cạnh, lấy chiếc xẻng nhỏ ra bắt đầu đào bới.
Ôn Mạt đậy nắp hộp lại thật chặt rồi cất toàn bộ vào trong không gian.
Khi Ôn Mạt đi bộ trở về làng, cô nhìn thấy khá nhiều dân làng đang hớt hải chạy về phía chuồng heo.
Trong đám đông, cô còn nhìn thấy cả người nhà họ Lục là Dương Cúc Hoa và Lục Đức Trung.
Ôn Mạt đảo mắt một vòng, lập tức chuyển hướng rảo bước đi về phía nhà họ Lục.
Lúc này hầu hết mọi người đều đã chạy hết ra chuồng heo xem náo nhiệt, Ôn Mạt né tránh dòng người rồi lén lút tiếp cận nhà họ Lục.
Có lẽ do đi quá vội vàng nên cổng chính nhà họ Lục thế mà lại không khóa, lúc này trong nhà chỉ còn lại mấy đứa trẻ con và đàn bà phụ nữ.
Phòng của nhà bác cả và nhà chú hai tối om như mực, trông có vẻ mọi người đều đã ngủ say.
Ôn Mạt lẻn vào phòng của Dương Cúc Hoa và Lục Đức Trung, từ không gian lấy ra một chiếc máy dò vàng.
Chiếc máy dò vàng này là do Ôn Mạt mua kèm cho đủ đơn hàng lúc gom trữ đống thuốc mê, thuốc tê và thuốc diệt cỏ kiếp trước.
Dù không biết liệu Dương Cúc Hoa và Lục Đức Trung có cất giấu vàng hay không, nhưng ngộ nhỡ có thật thì đỡ mất công cô phải lục tung đồ đạc lên tìm kiếm.
Ôn Mạt thầm tự khen mình quả thật vô cùng thông minh!
Quả nhiên, khi máy dò quét đến vị trí dưới đáy tủ quần áo thì phát ra những tiếng kêu tít tít dồn dập.
Gương mặt Ôn Mạt lộ rõ vẻ mừng rỡ, cô lần mò tìm kiếm phía dưới đáy tủ, quả nhiên tìm thấy một ngăn bí mật.
Bên trong là một bọc vải được quấn chặt nhiều lớp, mở ra xem thì thấy bên trong có hơn ba trăm đồng tiền mặt, một đôi nhẫn bạc cùng một miếng vàng vụn thậm chí chưa nặng nổi một gam.
Ôn Mạt mỉm cười, cào cào dù nhỏ cũng là thịt.
Cứ làm cho người nhà họ Lục phải đau đớn khổ sở là cô thấy vui rồi!
“Bố mẹ ơi, có phải bố mẹ về rồi không?”
Bên ngoài vang lên tiếng gọi của Thẩm Thu Diễm, ngay sau đó Thẩm Thu Diễm liền rón rén đẩy cửa bước vào, nhưng bên trong phòng lại chẳng có một bóng người.
Thế nhưng vừa rồi rõ ràng bà ta như nghe thấy có tiếng động phát ra mà!
Thấy không có gì bất thường, Thẩm Thu Diễm chỉ nghĩ là mình nghe nhầm nên đóng cửa quay về phòng ngủ.
Ôn Mạt đợi thêm một lát mới từ trong không gian bước ra, tiện tay thu luôn chiếc chăn bông mới may của Dương Cúc Hoa vào không gian, sau đó mới lén lút chuồn ra khỏi nhà họ Lục rồi đi thẳng về nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

