Đến nhà ăn quốc doanh, Ôn Mạt gọi một đĩa thịt kho tàu, một đĩa cá đù vàng chiên giòn rụm, một đĩa rau xào và một bát cơm trắng lớn.
Sau khi ăn no nê, cô lại đóng hộp mang về thêm hai phần bánh chẻo, mười cái bánh bao nhân thịt cỡ lớn, hai phần cơm rang và một phần thịt viên hầm sốt cay.
Ôn Mạt tiêu sạch toàn bộ số phiếu mang theo mới chịu dừng tay, hài lòng xách một chồng cặp lồng cơm bước ra ngoài.
Tiện đường ghé qua trường đón Lục Tử Kim và Lục Tử Hoành, vừa bước lên xe bò, anh ta đã lập tức nhìn thấy Ôn Mạt, ánh mắt chợt sáng rực lên, chỉ là khi nhìn thấy miếng gạc trên đầu Ôn Mạt thì khựng lại đôi chút.
“Ôn Mạt, đầu em bị làm sao thế kia?”
Lục Tử Long từ nhỏ đã thích Ôn Mạt, nhưng mỗi lần Chu Tú Mai nhìn thấy anh ta là đều đuổi anh ta tránh xa Ôn Mạt ra.
Mấy năm nay trong nhà liên tục mai mối giới thiệu đối tượng cho anh ta, nhưng trong lòng anh ta đã có bóng hình người khác nên không muốn tạm bợ!
Thế nhưng tuổi tác ngày một lớn, trong nhà cũng đã định cho anh ta một mối hôn sự với cô gái ở làng bên cạnh, dạo gần đây đang bàn tính chuyện cưới xin!
Thế nhưng cô gái kia về mọi mặt đều chẳng thể nào sánh bằng Ôn Mạt, dù anh ta có cưới người đàn bà đó thì người anh ta yêu nhất trong lòng vẫn cứ là Ôn Mạt.
Sau khi nghe tin Chu Tú Mai qua đời, anh ta mừng rỡ vô cùng, thầm nghĩ liệu có phải cơ hội của mình đã đến rồi hay không!
Chỉ là anh ta nằm mơ cũng không ngờ được rằng, Ôn Mạt lại trở thành vợ của thằng con hoang Lục Kiêu kia.
Lục Kiêu vốn là kẻ có thân phận thấp hèn nhất ở nhà họ Lục, chẳng qua là gặp may chó ngáp phải ruồi đi tòng quân, may mắn lập được chiến công rồi may mắn leo lên chức Trung đoàn trưởng mà thôi!
Trong lòng anh ta thật sự vô cùng uất ức và không phục!
Khi biết chuyện Ôn Mạt và Lục Kiêu hai người đã gạo nấu thành cơm, anh ta tức giận đến mức sắp phát điên lên, thầm nghĩ nhất định là Lục Kiêu đã dùng sức ép buộc Ôn Mạt.
Người phụ nữ mà chính anh ta còn chưa từng được chạm vào, làm sao thằng con hoang Lục Kiêu đó dám đụng tới chứ!
Anh ta chỉ thích ngắm nhìn vẻ mũm mĩm đẫy đà của Ôn Mạt, mỗi khi cô cười rộ lên lại có hai lúm đồng tiền duyên dáng hiện trên má, khiến người nhìn vào cảm thấy vô cùng khoan khoái, dễ chịu.
Anh ta nằm mơ cũng muốn ôm ghì Ôn Mạt vào lòng, nhìn cô rên rỉ yếu đuối dưới thân mình.
Ôn Mạt không bỏ sót tia dục vọng nhớp nhúa trong mắt Lục Tử Long, cô chỉ cảm thấy buồn nôn kinh tởm.
“Bị mẹ anh xô ngã, đập đầu vào khung cửa đấy!”
Lục Tử Long sững người, đôi lông mày nhíu chặt lại. Mẹ anh ta quả thực từ trước đến nay không hề ưa Ôn Mạt, chê cô yểu điệu, kiêu kỳ, đã bước chân vào cửa nhà họ Lục rồi mà tay vẫn không xách nổi xô nước, vai không gánh nổi gánh rơm.
Nhưng ai bảo Ôn Mạt nắm giữ tiền phụ cấp của Lục Kiêu, căn bản không cần phải ra đồng làm việc.
Còn anh ta hiện tại chỉ là công nhân thời vụ của nhà máy thép, lương chỉ bằng một nửa công nhân chính thức, dẫu có kiếm được nhiều hơn nông dân trong làng nhưng so với tiền phụ cấp hàng tháng của Lục Kiêu thì anh ta làm cả năm cũng chẳng bằng một góc.
Lục Tử Kim vốn ghét Ôn Mạt, bất mãn ngồi trên xe bò mỉa mai cô: “Chị nói bậy, mẹ tôi mới không làm thế! Chắc chắn là do bản thân chị làm bộ làm tịch!”
Ôn Mạt nhếch mép, thật sự chẳng buồn đôi co cãi nhau với một đứa trẻ ranh, quá đỗi nhạt nhẽo!
Lục Tử Kim thấy Ôn Mạt làm ngơ không thèm để ý đến mình thì càng được nước lấn tới.
“Tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì! Chắc chắn là do chị tự làm bộ rồi trượt chân ngã, thế mà còn dám vu vạ cho mẹ tôi. Mẹ tôi nói cấm có sai, chị béo ú như con heo, vụng về hết chỗ nói!”
Chát! Chát! Chát!
Ôn Mạt vung tay tát thẳng vào mặt Lục Tử Kim, liên tiếp giáng xuống ba bạt tai khiến thằng nhóc choáng váng cả đầu óc!
Khuôn mặt thằng bé lắc lư qua lại theo từng cú tát của Ôn Mạt, đến khi dừng lại thì má đã đỏ ửng lên, in hằn rõ mồn một từng dấu ngón tay.
Lục Tử Kim là một thằng thiếu niên mười lăm tuổi, tuy vóc dáng chưa cao lớn hẳn nhưng sức lực cũng chẳng hề nhỏ.
Thấy mình bị con tiện nhân Ôn Mạt tát vào mặt, thằng nhóc nổi cơn lôi đình, nhảy chồm dậy định lao về phía Ôn Mạt để ăn thua đủ.
Ôn Mạt canh chuẩn thời cơ nghiêng người né sang một bên, còn Lục Tử Kim vì đang quá đà trong cơn thịnh nộ nên cứ thế lao thẳng về phía trước, trượt khỏi mép xe bò rơi thẳng xuống con đường đất vàng, ngã sõng soài một vú dập mặt.
Lục Tử Long thấy thế vội vàng bảo bác đánh xe dừng lại, đưa mắt nhìn Ôn Mạt bằng ánh mắt phức tạp rồi nhảy xuống xe đỡ Lục Tử Kim dậy.
Chân của Lục Tử Kim va phải tảng đá, mắt cá chân sưng vù đỏ ửng, đi đứng khập khiễng, đau đến mức nhăn nhó nhe răng trợn mắt.
Nó quay sang chửi rủa Ôn Mạt thậm tệ, nhưng Ôn Mạt chỉ coi như tiếng chó sủa ngang tai, tuyệt nhiên không thèm đáp lại.
Ngồi chéo đối diện với Ôn Mạt là Lục Tử Hoành, con trai nhà chú hai. Cậu bé kinh ngạc trố mắt nhìn Ôn Mạt, thấy cô nhìn sang thì vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Dù trong lòng vô cùng tò mò nhưng cậu bé vẫn cố nhịn không dám hé răng nửa lời.
Cậu bé chỉ biết lặng lẽ ngồi im trên xe bò, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình lại.
Ai bảo nhà bác cả mới là cục cưng được ông nội bà nội yêu quý nhất cơ chứ!
Cậu bé được đi học đã là may mắn lắm rồi, tuyệt đối không được gây chuyện!
Nghe người ta bảo trong nhà thường cưng chiều con út nhất, nhưng nhà họ Lục bọn họ dường như lại ngược đời, ông bà nội yêu thương nhất là nhà bác cả.
Nhà chú hai bọn họ bị kẹp ở giữa, còn người chịu thiệt thòi và không được sủng ái nhất chính là nhà chú ba.
Lục Tử Long đỡ Lục Tử Kim trở lại xe, thằng bé vẫn muốn lao tới đánh Ôn Mạt nhưng đã bị Lục Tử Long giữ chặt lại.
“Anh cả sao anh lại cản em! Nó tát em ba cái bạt tai, từ bé đến giờ em chưa từng bị ai đánh như thế! Nếu không tại nó thì chân em đâu có bị thương! Hôm nay em nhất định phải đập cho nó một trận!”
Lục Tử Kim tức đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Ôn Mạt.
Ôn Mạt thản nhiên nói: “Ồn ào quá! Tát cho mày ba bạt tai là để cái mồm mày sạch sẽ hơn đấy! Còn dám mở miệng buông lời xấc xược nữa, tin tao đánh cho mày rụng hết răng không! Cho mày tha hồ hở mồm hở lợi!”
Lục Tử Kim nhớ lại những cái tát trời giáng dùng hết sức bình sinh của cô lúc nãy, bỗng dưng rụt rè co rúm người lại.
Ánh mắt của con tiện nhân Ôn Mạt nhìn nó khiến nó cảm thấy sợ hãi vô cớ, nó có cảm giác nếu mình còn dám cãi lại thì giây tiếp theo Ôn Mạt sẽ lại vung tay tát tiếp!
Bình thường người phụ nữ này nhu nhược rụt rè, hay làm nũng õng ẹo lắm cơ mà, sao hôm nay cứ như biến thành một người hoàn toàn khác thế này!
Lục Tử Kim phải thừa nhận rằng nó là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, Ôn Mạt không nói hai lời đã trực tiếp ra tay khiến nó thật sự chùn bước!
Hơn nữa bây giờ chân nó đang bị thương, đối đầu trực diện với Ôn Mạt lúc này quá sức bất lợi!
Lục Tử Kim giật giật tay áo của Lục Tử Long, Lục Tử Long nhìn em trai một cái rồi ngẩng đầu lên nói với Ôn Mạt:
“Ôn Mạt à mọi người đều là người một nhà, sao em lại đụng tí là ra tay đánh người thế chứ! Tử Kim nó còn nhỏ hơn chúng ta nhiều, có chuyện gì thì em cứ bình tĩnh nói bảo ban nó mà!
Về nhà anh sẽ hỏi lại mẹ anh xem chuyện này có hiểu lầm gì không, nói rõ ràng ra là ổn thôi. Vết thương trên đầu em có nặng lắm không?”
Lục Tử Kim trợn tròn mắt nhìn anh cả, bỗng cảm thấy vô cùng tủi thân. Đây có phải anh ruột của nó không vậy?
Hay là nó không phải con đẻ! Nó là đứa nhặt ngoài đường về!
Cho nên anh cả mới không thèm quan tâm tới nó mà lại đi lo lắng cho con tiện nhân Ôn Mạt này!
Ôn Mạt khẽ nhíu mày: “Không phiền người nhà họ Lục các người bận tâm. Có hiểu lầm hay không anh cứ về hỏi mẹ anh là khắc rõ!”
Lục Tử Long hơi bực bội: “Ôn Mạt, anh là đang quan tâm em thật lòng, anh không nỡ nhìn thấy em bị thương... Em đừng hiểu lầm, Lục Kiêu không có ở nhà, anh đương nhiên phải thay nó chăm sóc chu đáo cho em...”
Ôn Mạt ngắt lời Lục Tử Long: “Không cần! Tôi đã dọn ra khỏi nhà họ Lục rồi, từ nay về sau tôi là tôi, các người là các người, tôi không cần các người chăm sóc, càng không cần anh phải chăm sóc!”
Lục Tử Long không ngờ Ôn Mạt lại lạnh lùng tuyệt tình với mình đến mức này, trước đây Ôn Mạt đâu có đanh đá và cứng rắn như vậy!
Lục Tử Kim thấy anh cả bị bẽ mặt thì không nhịn được nói xen vào: “Anh cả, anh còn chưa nhìn ra à? Con đàn bà này ghét cay ghét đắng nhà họ Lục chúng ta, ghét em mà cũng ghét cả anh nữa! Anh còn quản nó làm cái gì!”
Hai chữ “ghét cay ghét đắng” mà Lục Tử Kim thốt ra đâm trúng tim đen Lục Tử Long, khiến anh ta nhói buốt.
Nhìn vẻ mặt lạnh băng xa cách của Ôn Mạt, trái tim Lục Tử Long vỡ vụn thành từng mảnh, đồng thời ngọn lửa không cam tâm lại một lần nữa bùng cháy dữ dội trong lòng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)