Tiếng reo mừng rộn rã vang vọng khắp không gian.
Nghiêm Đan Thanh nhìn nàng hưng phấn chạy vào, khiến chiếu ngục u tối lạnh lẽo dường như cũng trở nên bừng sáng. Khắp chốn lao tù đều ngập tràn bầu không khí hân hoan theo tiếng nói của nàng.
Đôi mày hắn dịu lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Ánh mắt hắn dõi theo từng chuyển động của Diệp Tích Nhân, xem nàng thắp sáng từng ngọn nến nơi hốc tường, rồi nhìn nàng mồ hôi nhễ nhại tiến lại gần. Rõ ràng mệt đến thở không ra hơi nhưng gương mặt nàng vẫn không giấu nổi vẻ rạng rỡ.
Diệp Tích Nhân vừa định ngồi xuống trước hàng rào sắt, Nghiêm Đan Thanh đã chỉ vào đống rơm mới được vun lên phía trước, nhắc nhở: "Mặt đất lạnh lắm, tiểu thư trải cái này lên đã."
Diệp Tích Nhân đang lúc hào hứng, thuận tay vơ lấy đống rơm – cũng chẳng buồn quản là ai đã gom chúng lại – trải ra đất rồi mới ngồi xuống, cố gắng điều hòa lại hơi thở dồn dập.
Thấy trán nàng lấm tấm mồ hôi, Nghiêm Đan Thanh theo bản năng vươn tay ra.
Nhưng khoảng cách vẫn còn quá xa để chạm tới nàng, ngón tay hắn khẽ động rồi lại rụt về. Tiếng xiềng xích "loảng xoảng" vang lên, máu tươi lại rỉ ra không ngừng.
Diệp Tích Nhân rút khăn tay ra, vừa lau mồ hôi vừa vội vàng can ngăn: "Ấy, ngài đừng cử động! Chỉ cần ngài cử động là sẽ bị thương ngay, cứ ngồi yên đừng kéo xích nữa, đợi lúc tháo ra được rồi hãy hay."
Ơ?
Không biết có phải ảo giác không, nhưng sao nàng cảm giác Nghiêm tiểu tướng quân hôm nay trông "sạch sẽ" hơn so với "hôm qua" một chút nhỉ? Mái tóc rối bời dường như đã được vuốt lại gọn gàng, và hắn cũng ngồi gần hàng rào sắt hơn thì phải?
Diệp Tích Nhân không nghĩ nhiều, nàng cất khăn tay, hai tay bám chặt vào song sắt, đôi mắt sáng rực, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu màn tóm tắt dài dằng dặc đã thuộc làu:
"Ta tên là Diệp Tích Nhân, là..."
Nàng nhấp nhấp bờ môi khô khốc, rồi hưng phấn nói tiếp: "Ta vốn định dẫn theo thân vệ Mã Sơn của ngài, cưỡi ngựa hỏa tốc đến trạm dịch gần Nam Đô nhất. Ai ngờ đâu, thời gian qua Nghiêm gia quân của ngài cũng chẳng hề nhàn rỗi. Toàn bộ nhật ký thay ngựa của các trạm dịch cùng với nhân chứng, vật chứng đều đã được đưa về Nam Đô từ đêm qua. Hiện giờ chúng đều nằm trong tay Mã Sơn, chỉ có điều huynh ấy vẫn chưa biết giao cho ai là an toàn nhất thôi..."
Thật tuyệt, giao cho nàng là an toàn nhất!
Thế nên Diệp Tích Nhân đã không chút do dự nhận lấy và cất giữ những chứng cứ đó, tạm thời mang về Diệp gia. Đáng tiếc là Diệp Phái đã đi thượng triều mất rồi, lần tới nàng phải tìm cách giao tận tay ông để ông mang lên điện.
Thấy nàng hào hứng, Nghiêm Đan Thanh cũng mỉm cười: "Mã Sơn và những người khác đều rất đáng tin cậy."
"Đúng vậy." Diệp Tích Nhân gật đầu đồng ý, không tiếc lời khen ngợi: "Mỗi khi giao việc cho Mã Sơn, hắn đều hoàn thành rất tốt. Sau khi ngài bị nhốt, hắn đã chia nhân thủ làm hai ngả: một bên giúp ngài tìm kiếm chứng cứ, bên còn lại đi giám sát sứ đoàn Bắc Yến."
Nghiêm gia quân vẫn luôn nỗ lực cứu vị tướng quân của mình. Ngay khi Diệp Tích Nhân đưa lệnh bài ra, Mã Sơn đã thật thà kể lại mọi chuyện cho nàng nghe không thiếu một lời.
Nghiêm Đan Thanh lại lắc đầu, những sợi tóc mai đen nhánh khẽ rủ xuống: "Xích Trản Lan Sách là kẻ vô cùng thận trọng. Hắn cùng sứ đoàn đến Nam Đô, chắc chắn sẽ nằm trong tầm mắt của mọi người. Dù hắn muốn làm gì cũng sẽ không để ai phát hiện ra điều bất thường."
Hơn nữa, triều đình không đến mức ngu ngốc hoàn toàn, người thông minh vẫn còn rất nhiều. Phái chủ chiến luôn đề phòng, phái chủ hòa lại cố gắng tiếp cận; tất cả đều vây quanh sứ đoàn Bắc Yến và nhìn chằm chằm Xích Trản Lan Sách. Hắn nhất định sẽ không để lộ sơ hở nào trên mặt, nếu không sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
"Vẫn là ngài hiểu hắn nhất." Diệp Tích Nhân không khỏi cảm thán: "Mã Sơn cũng nói Xích Trản Lan Sách không có gì bất thường trong khi chờ đợi hòa đàm. Hắn cứ như thật sự đến Đại Lương du ngoạn vậy, vung tiền như rác mua không ít đồ tốt, bảo là sau khi hòa đàm kết thúc sẽ mang về Bắc Yến làm quà…"
Nghiêm Đan Thanh đột ngột ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Diệp Tích Nhân, đôi mày nhíu chặt: "Hắn vung tiền như rác mua rất nhiều đồ vật sao?"
Yêu cầu này đến quá đột ngột, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu rồi hỏi lại: "Bảo Mã Sơn đi tra sao? Bây giờ còn kịp không?"
Thời gian của nàng không còn nhiều, chỉ có duy nhất ngày mùng ba tháng Ba này. Chiều nay Diệp Phái sẽ nhận tội, nàng thậm chí còn không có nổi một ngày, mà việc cần làm lại quá nhiều. Liệu Mã Sơn có thể điều tra rõ ràng chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi hay không?
Diệp Tích Nhân không hề nghi ngờ phán đoán của Nghiêm tiểu tướng quân, nàng chỉ lo lắng không kịp thời gian.
Dưới ánh nến bập bùng, đôi mắt Nghiêm Đan Thanh rực cháy như hai ngọn lửa, hắn quyết đoán lắc đầu: “Mã Sơn không tra được đâu, hiện tại cũng không thể tra đầy đủ được. Tiểu thư cầm tư lệnh bài của ta đến tiệm bạc họ Ngọc, người của triều đình nhất định có giữ sổ sách, bảo người đó chép cho cô một bản.”
Kẻ giữ sổ sách trong triều không nhìn ra vấn đề, nhưng hắn cần phải tự mình xem qua.
Diệp Tích Nhân lại gật đầu. Xem ra người âm thầm trợ giúp Nghiêm Đan Thanh là một quan viên trong triều, chức vụ không hề thấp và có khả năng tiếp cận tin tức mật.
Sau đó, chẳng đợi chuẩn bị gì thêm, nàng đột nhiên rút đoản đao từ trong tay áo ra: “May mà ta chuẩn bị trước, thật không ngờ đâm đầu vào tường còn đau hơn cả bị chém đầu...”
Nàng thật thông minh, lần này đã mang theo đao sẵn.
“Đợi đã….” Nghiêm Đan Thanh vừa giơ tay định ngăn cản.
Diệp Tích Nhân đã nhắm mắt, dứt khoát tự đâm mình một nhát. Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung, rơi vào trầm mặc...
Diệp Tích Nhân ôm cuốn danh sách chạy ngược trở lại, thở hồng hộc, còn mệt hơn cả lần trước. Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả người, nàng vừa lau mồ hôi vừa hổn hển đưa cuốn sổ cho Nghiêm Đan Thanh, miệng nói:
“Ta... ta tên là Diệp Tích Nhân, là...”
Nghiêm Đan Thanh chỉ tay vào đống rơm đã được vun cao hơn trước, Diệp Tích Nhân thành thục gạt ra rồi ngồi xuống, đặt chiếc mũ trùm nặng nề sang một bên, miệng vẫn không ngừng màn “tóm tắt”.
Vì quá mệt, giọng nàng cứ đứt quãng. Nàng lấy từ trong tay áo ra một túi nước, uống “ừng ực” hết sạch cho dịu cổ họng đang khô cháy.
Sảng khoái quá! Quả nhiên vẫn phải chuẩn bị đầy đủ mới được.
“Ngài mau xem cuốn sổ này đi, mua những thứ gì, chi tiết thương nhân đều ở trong đó cả. Người đưa tin ở tiệm bạc bảo rằng đại nhân đã xem qua, không thấy có vấn đề gì.” Diệp Tích Nhân cất túi nước, chỉ vào danh sách nói, vài sợi tóc ướt bết dính trên trán trông khá tinh nghịch.
Nghiêm Đan Thanh dời mắt khỏi mấy sợi tóc ấy, cúi đầu xem sổ sách.
Đúng lúc đó, một con chuột đột nhiên vọt ra.
Diệp Tích Nhân chưa kịp phản ứng, thậm chí còn chưa nhìn rõ thì Nghiêm Đan Thanh đã nhanh tay lẹ mắt tóm gọn con chuột. Hắn khẽ vận ngón tay, con chuột đang giãy giụa liền tắt thở, mọi việc diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Diệp Tích Nhân: “?”
Thấy nàng nhíu mày, Nghiêm Đan Thanh mang con chuột đi, giấu kỹ dưới đống rơm bên cạnh rồi nhẹ giọng: “Không sao đâu.”
Nhưng đôi mày Diệp Tích Nhân vẫn không giãn ra.
Nghiêm Đan Thanh mím môi, nàng sợ chuột đến vậy sao? Nhưng lũ chuột này chạy lung tung khắp địa lao, cứ hở ra là vọt tới, hắn lại bị xích ở đây, không có cách nào bắt sạch chúng được.
Diệp Tích Nhân trừng mắt nhìn những vệt máu tươi lại thấm ra trên người đối phương, gương mặt đầy vẻ không tán đồng: “Sao ngài lại cử động lung tung nữa rồi?”
Nhìn cả người đầy máu thế kia, vị này đúng là thật sự không biết đau là gì, chỉ vì một con chuột mà khiến vết thương rách thêm, hà tất phải thế?
Nghiêm Đan Thanh hơi ngẩn ra: “Nàng sợ chuột mà.”
Diệp Tích Nhân xua tay chẳng thèm để ý, giọng điệu nhẹ tênh: “Chuột thôi mà, ta tuy sợ thật đấy, nhưng nhìn nhiều rồi cũng thành quen. Ngài đừng có cử động nữa, nhìn ngài thương tích đầy mình thế này ta còn thấy sợ hơn.”
Ai?
Mà sao Nghiêm tiểu tướng quân lại biết nàng sợ chuột nhỉ? Hơn nữa, hình như Nghiêm tiểu tướng quân so với lần trước... trông càng sạch sẽ và đẹp mắt hơn thì phải?
Nghiêm Đan Thanh rũ mắt. Hắn không ngờ thay vì sợ hãi lũ chuột hôi hám, Diệp Tích Nhân nhíu mày lại là vì lo lắng cho vết thương của hắn, điều này khiến lòng hắn dâng lên một cảm giác ngũ vị tạp trần khó tả.
“Ngài xem đến đâu rồi?” Diệp Tích Nhân ghé sát lại.
Nghiêm Đan Thanh hít một hơi nhẹ để thu hồi tâm trí, hắn khoanh lại mấy cái tên trên mặt giấy cho nàng xem: “Diệp tiểu thư, nàng bảo Mã Sơn đi tra mấy người này.”
“Mấy người này có vấn đề sao?” Diệp Tích Nhân giật mình.
“Thẩm vấn một chút sẽ biết thôi.” Ánh mắt Nghiêm tiểu tướng quân thoáng hiện vẻ lạnh lẽo, và hiển nhiên chữ “thẩm” trong miệng hắn chẳng phải là hành động thân thiện gì cho cam.
Diệp Tích Nhân: “……”
… Những người này quả nhiên đều rất tàn nhẫn.
Nàng thành thục rút đoản đao ra, hít sâu một hơi, chuẩn bị tự tặng cho mình một nhát. Đúng là cái việc “chết” này cũng thành thói quen rồi.
Đúng lúc này, Nghiêm Đan Thanh ra tay cực nhanh ngăn lại: “Từ từ đã.”
Dứt lời, hắn vươn tay về phía Diệp Tích Nhân. Tiếng xích sắt “loảng xoảng” vang dội, mấy sợi xích bị kéo căng ra khiến máu tươi lại đầm đìa. Đôi bàn tay với khớp xương rõ ràng, mu bàn tay nổi gân xanh vương chút vệt máu được hắn lau vội vào áo cho sạch, rồi đặt nhẹ sau gáy Diệp Tích Nhân.
Diệp Tích Nhân: “!!”
Gương mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng lên, còn chưa kịp ngượng ngùng né tránh thì đã cảm thấy trước mắt tối sầm lại... Hy sinh.
Lúc này, trong đầu nàng chỉ kịp lóe lên hai ý nghĩ …
Thế mà không đau chút nào!
Và... hắn ngồi thật sự rất gần nàng, gần đến mức có thể chạm vào được luôn!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
