Hạ Mộc và Hứa Mạn trò chuyện ở quán cafe gần hết cả buổi chiều, mùi hoa, vị cafe, ai cũng không muốn rời đi.
Hai người uống liên tục ba tách cafe.
Hứa Mạn lười biếng dựa vào sofa: “Tối nay không cần ngủ rồi.”
Hạ Mộc: “Cậu thử chạy quanh sân thể dục của trường chúng mình hai mươi vòng đi, xem cậu có ngủ được không.”
Hứa Mạn: “Cậu cứ tranh cãi, ai chạy được hai mươi vòng chứ? Chạy được nửa chắc đã bị xe cứu thương chở đi rồi.”
Hạ Mộc chỉ chỉ chính mình.
“Cậu lại khoác lác tiếp đi.” Học đại học Hứa Mạn chưa từng dậy sớm, cũng không chạy bộ bao giờ.
Hạ Mộc: “Không tin cậu hỏi Nhậm Sơ xem, cậu ấy chạy số vòng cũng ngang tớ, có khi còn chạy nhiều hơn, có hôm cậu ấy đi sớm hơn tớ, lúc tớ đi cậu ấy đã chạy được vài vòng rồi, lúc sau cậu ấy cũng chạy số vòng bằng tớ.”
“……” Hạ Mộc vừa định uống cafe, lại chỉ nâng tách không uống, không thể tưởng tượng chớp chớp mắt: “Thật hay đùa thế?”
Hứa Mạn: “Tớ cùng trường cùng khóa cấp ba với cậu ấy, lớp bên cạnh, tuy rằng chưa nói chuyện lần nào, nhưng cậu ấy là nam thần của nữ sinh trường tớ, cậu nói tớ nhớ nhầm được không?”
Dưới đáy lòng Hạ Mộc hít sâu, cô không ngờ từ cấp ba Hứa Mạn đã để ý tới Nhậm Sơ, cô hơi mở miệng, lại nuốt xuống, cảm thấy nói ra sẽ làm tổn thương người khác.
Hứa Mạn cảm nhận được, “Không sao, cậu nói đi.”
Hạ Mộc nhìn cô ấy: “Cậu thích Nhậm Sơ rất nhiều năm rồi?”
Trong lòng Hứa Mạn ngọt ngào, rồi lại chua xót.
Cô nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Nhậm Sơ hồi cấp 3, ký ức về cấp 3 giờ đã khá nhạt nhòa, cũng đã tám năm trôi qua, nhưng về Nhậm Sơ thì như chỉ mới ngày hôm qua.
Hứa Mạn nói: “Cũng không biết có được gọi là thích không, dù sao thấy cậu ấy là cảm thấy toàn bộ thế giới ấm áp hơn, cậu ấy không hề cao ngạo, đối với ai cũng tốt.”
Hạ Mộc suy đoán: “Bởi vì Nhậm Sơ cậu mới thi vào trường đại học của chúng ta?”
Hứa Mạn lắc đầu: “Cái này thì không, sau khi báo danh mới biết cùng học viện, cũng không ngờ sau này cậu ấy chuyển ngành, trùng hợp cùng một lớp.”
Hạ Mộc hơi gật đầu, khó trách Hứa Mạn không kết bạn với ai mà chỉ đi cùng Nhậm Sơ, có lẽ liên quan tới quen biết từ cấp 3, theo bản năng tiếp cận.
Hứa Mạn nói đến Nhậm Sơ: “Tớ cũng không biết tình cảm của tớ đối với Nhậm Sơ là gì, thích đương nhiên có, cậu ấy đẹp trai, học giỏi, tính cách cũng tốt, thử hỏi có nữ sinh nào không thích chứ? Nhưng càng nhiều hơn là ỷ lại đi.”
Hứa Mạn nói với Hạ Mộc: “Nhậm Sơ biết thân thế của tớ, trước giờ cậu ấy chưa từng khinh thường tớ, lúc tâm trạng tớ không tốt, cậu ấy còn an ủi tớ, tớ rất ỷ vào cậu ấy, vô hình trung cảm thấy cậu ấy là của một mình tớ, không ai cướp đi được.”
Thế nên tối đó liên hoan tốt nghiệp, biết Nhậm Sơ thổ lộ với Hạ Mộc, trong lòng cô ấy như bị kim châm nhói đau.
Bởi vì Nhậm Sơ có bạn gái thì sẽ không còn đối xử với cô ấy như trước kia nữa.
Hạ Mộc nhấp nhẹ ngụm cafe, “Ngày ấy cậu coi tớ là tình địch, vậy mà cậu còn nói giúp tớ?”
Hứa Mạn cười, nghĩ nghĩ tâm lý khi đó: “Có lẽ vì cậu là người Nhậm Sơ thích, tớ muốn cậu ấy vui vẻ, không muốn làm cậu ấy mất mát, hơn nữa ấn tượng của tớ về cậu vốn không tệ.”
Con người thích nhất là nhắc lại chuyện xưa, cảm giác nói ba ngày ba đêm cũng không hết chuyện.
Chỉ nói tới Nhậm Sơ, hai người các cô nói gần hết một tiếng đồng hồ.
Lát sau lại nói về chuyện chạy bộ.
Hứa Mạn cảm khái: “Sức mạnh tình yêu thật vĩ đại, cậu nhìn Nhậm Sơ đi, vốn chạy bộ là tử huyệt của cậu ấy, không nghĩ tới giờ đã có thể chạy mười nghìn mét rồi.”
Cô ấy lấy làm lạ: “Nhậm Sơ chạy bộ cùng cậu nhiều năm như vậy, cậu không cảm nhận được cậu ấy thích cậu dù chỉ một chút sao?”
Hạ Mộc nuốt xuống cafe trong miệng: “Trên sân thể dục nam sinh chạy bộ nhiều như vậy, sao tớ có thể tự luyến đến độ nghĩ rằng bọn họ đi chạy bộ đều vì tớ được chứ? Vả lại, Nhậm Sơ đi sớm hơn tớ, lúc chạy bộ bọn tớ cũng không nói lời nào, cũng không đi về cùng nhau.”
Hứa Mạn: “Thì ra thích là như vậy, chỉ ngắm nhìn từ xa đã cảm thấy hạnh phúc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

