Ngón trỏ của Kỷ Tiện Bắc nhẹ nhàng mơn trớn má cô, sau một lúc lâu cô vẫn không lên tiếng, ngây ngốc nhìn anh.
Anh cúi đầu hôn cô: “Lúc cầu hôn cũng không thấy em kích động đến vậy.”
Hạ Mộc túm chặt áo sơmi bên hông anh, cô nói: “Cầu hôn sao giống đăng ký kết hôn được, cầu hôn vẫn là quan hệ bạn trai bạn gái, còn sau khi đăng ký, chúng ta sẽ trở thành vợ chồng đấy.”
Kỷ Tiện Bắc ấn đầu cô trong ngực, cúi đầu hôn lên vành tai cô, “Vậy cứ quyết định thế nhé, thứ sáu chúng ta đi đăng ký.”
Khóe môi Hạ Mộc cong lên: “Em nghe theo anh hết.”
Kỷ Tiện Bắc dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu cô, “Em yêu, cảm ơn em.”
Cảm ơn cô kiêu ngạo vẫn bằng lòng buông bỏ hư vinh, bằng lòng thỏa hiệp, về nước thăm anh, anh nằm mơ cũng không nghĩ tới cô lại trở về.
Hạ Mộc chợt nói tiếp: “Đăng ký rồi em vẫn sẽ tiếp tục chiến tranh lạnh với anh.”
Kỷ Tiện Bắc: “……”
Hạ Mộc ngửa đầu, đôi mắt híp lại, nhìn anh: “Sao cứ cảm giác anh không hài lòng lắm nhỉ?”
Kỷ Tiện Bắc cũng học theo giọng điệu của cô: “Anh nghe theo em hết.”
Kỷ Tiện Bắc ôm cô trong lòng suốt dọc đường đi về.
Hạ Mộc nghiêng mặt về phía cửa sổ ngắm nhìn cảnh đêm bên đường, giờ khắc này cả người cô thả lỏng, không cần nghĩ tới những môn học đau đầu, cũng không cần lo lắng chưa thi qua nhất khẩu, cũng tạm thời không cần lo nghĩ sau khi trở về phải xin học chuyên ngành thứ hai.
“Nhìn gì thế?” Kỷ Tiện Bắc xoa nhẹ vành tai cô.
Hạ Mộc chỉ chỉ bên ngoài: “Cảnh đường phố, cây cối xanh biếc, hoa cỏ um tùm, cả những cột đèn đường nữa.”
“Cảnh đêm New York không đẹp bằng Bắc Kinh à?” Kỷ Tiện Bắc muốn cô xoay người lại nhìn anh.
Hạ Mộc: “Cảnh đêm New York đương nhiên đẹp rồi, nhưng không thể so với Bắc Kinh được.”
Bởi vì thành phố này có người đàn ông cô yêu, và cả ngôi nhà của bọn họ.
Ngắm nhìn một lúc, Hạ Mộc thu tầm mắt nhìn anh: “Muốn bàn bạc với anh một chuyện.”
Kỷ Tiện Bắc ý bảo cô nói tiếp.
Hạ Mộc lấy giọng điệu thương lượng: “Em muốn xin học chuyên ngành tin tức tại Columbia University một năm, nếu em xin được, tháng Năm năm sau sẽ tốt nghiệp.” Cô túm cổ áo sơmi của anh: “Được không?”
Kỷ Tiện Bắc nhìn cô như có điều suy tư, mấy giây sau mới nói: “Đến lúc đó em phải qua lại cả hai bên, một năm này em luôn phải trong trạng thái tải lượng công việc lớn, sức lực không thể theo kịp.”
Hạ Mộc lại túm lấy cổ áo anh: “Theo kịp, con người của em không giống những người khác, là càng học càng có sức, em không sợ bận rộn không sợ mệt mỏi, chỉ sợ rảnh quá không có việc gì làm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

