Gió đêm bắc địa mang theo khí lạnh thấu xương, tựa như từng thanh đao, tùy ý khắc lên đại địa.
Tựa như những tên điêu khắc sư tam lưu, tự xưng thiên phú dị bẩm, nhưng một hồi khắc loạn, chỉ có thể dùng tuyết trắng đắp lên, đỡ làm trò hề cho thiên hạ.
Trịnh Phàm ngồi trên đống gạch vụn, trên người đã không còn khoác bộ “Giáp trụ sáng mù mắt ngươi” hồi sáng.
Mà mặc mộ bộ áo nỉ mà Tứ Nương may.
Trịnh Phàm từng gặp tín đồ Bái Hỏa giáo từ Tây vực tới, áo nỉ của hắn, thực sự có thể hòa lẫn vào bọn họ không chút phân biệt.
Đinh Hào đứng yên lặng bên cạnh, tay nắm trường thương, cây thương này, hôm qua đã được uống no máu.
Trịnh Phàm móc ra một hộp sắt nhỏ, mở hộp, lấy ra hai cây thuốc lá, cho Đinh Hào một cây.
Sau đó lấy bật cửa, châm cho bản thân, lại châm cho Đinh Hào.
Ở thế giới này, thuốc lá vẫn là thứ gì đó vượt thời đại, nhưng cũng đã sớm có thuốc lào, thuốc phiện…
Chỉ là hoàng đế Yến quốc cũng không thu thuế với loại thương phẩm này, lãng phí một khối tài nguyên khả quan.
Phải biết, dù người đời sau biết rõ hút thuốc có hại cho sức khỏe, nhưng hàng năm vẫn đóng góp cho quốc qua không biết bao nhiêu tiền thuế, hoàn toàn có thể chống đỡ được dự chi quốc phòng hàng năm.
Có điều, tuy rằng thuốc lá có chút vượt thời đại, nhưng Đinh Hào thấy Trịnh Phàm châm thuốc giúp, vẫn đưa tay che khuất bật lửa, lộ vẻ kinh hoàng.
Sau đó, hít một hơi thật sâu, bắt đầu điên cuồng ho khan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
