Đầu Tỳ thú kia không hổ là dị chủng, nếu không đoán chừng đã bị đồng chí Văn Tổ đè chết.
Uy vọng của Chiêu Thảo sứ cũng rất mạnh, chí ít quanh Hổ Đầu thành, không có vị quan nào lớn hơn hắn.
Cũng bởi vậy, đám quân tốt bên quanh liền bắt đầu tán ra.
Thực sự khiến hắn lúng túng…
- Ngươi, theo ta, bản quan muốn đích thân hỏi ngươi, vì sao dám làm như vậy, ngươi có biết, bất luận là tự ý điều binh, hay tụ tập làm loạn đều là đại tội?!
Nói xong câu này, Hứa Văn Tổ thúc ngựa tới đối diện Trần trạch, nơi đó có một quán trà, quán trà đã sớm đóng cửa, thân vệ của Hứa Văn Tổ đi tới, đuổi ông chủ cùng tiểu nhị trong quán ra, sau đó thân vệ đứng ngoài thủ hộ, ngăn cách quán trà với ngoại giới.
Trịnh Phàm hít một hơi thật sâu, loại bỏ tâm tư hỗn tạp trong đầu.
Bình tĩnh thúc ngựa xoay người, chậm rãi tới trước quán trà.
Đám quân tốt dùng ánh mắt chờ đợi nhìn Trịnh Phàm, bọn hắn đương nhiên hy vọng Trịnh Phàm gánh được áp lực, dẫn mọi người đi báo thù.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
