Còn Lục Ấu An, cô càng quen thuộc, Lục Ấu An là em ruột của Lục Ngạn Xuyên, tính tình kiêu ngạo, trời sinh là kẻ thích chơi bời. Khi Tống Khanh Dư còn ở nhà họ Lục, cô em chồng này không ít lần giở trò sau lưng.
Lục Ấu An trợn mắt: “Cô...”
Nếu không phải đông người, với tính của Lục Ấu An, chắc chắn đã ra tay rồi. Nhưng cô ta đang chuẩn bị ra mắt, công ty định vị cho cô ta hình tượng thanh thuần giờ không thể sụp hình tượng được, đành phải nuốt cục tức vào bụng.
Quan Tâm Nhã kéo Tống Khanh Dư đến trước mặt Ngụy Lâm: “Tổng giám đốc Ngụy, lâu rồi không gặp. Giới thiệu với anh một diễn viên tiềm năng, Tống Khanh Dư.”
Ánh mắt Ngụy Lâm đảo qua người Tống Khanh Dư, cái cảm giác ánh nhìn đậm đặc đàn ông khiến cô thấy cực kỳ khó chịu.
“Xinh thật, gương mặt rất dễ nhận diện.” Ngụy Lâm đánh giá.
Quan Tâm Nhã không biết Tống Khanh Dư từng gặp Ngụy Lâm, tưởng là có cơ hội thật nên mừng rỡ: “Cảm ơn tổng giám đốc Ngụy đã khen, có phim nào phù hợp nhớ liên hệ em nhé!”
“Được.”
Mọi người ngồi xuống, vừa ăn vừa trò chuyện. Từ lời họ nói, Tống Khanh Dư biết Ngụy Lâm đã kết hôn, giờ là con rể bên nhà họ Phí. Cụ Phí để ủng hộ sự nghiệp của con rể, đã rót vốn cho anh ta mở công ty giải trí. Ngụy Lâm cũng khá có năng lực, năm ngoái đã sản xuất thành công một bộ phim nổi bật, đẩy được vài gương mặt mới lên.
Trong giới này, ai có phim hot thì nói gì cũng có giá, những người đến dự tiệc hôm nay đều là đến để cầu hợp tác với ông ta. Ngụy Lâm không hứng thú với đám người tâng bốc quanh mình, anh ta chỉ để tâm đến Tống Khanh Dư người ngồi đối diện.
Tống Khanh Dư ngẩng đầu mấy lần đều bắt gặp ánh nhìn rình mò của anh ta, cảm giác cực kỳ khó chịu.
“Em ra ngoài vệ sinh chút.” Tống Khanh Dư nói với Quan Tâm Nhã.
“Ừ.”
Vừa bước ra khỏi phòng riêng, Ngụy Lâm đã lập tức theo sau: “Khanh Dư.”
Tống Khanh Dư cảm thấy da đầu tê rần nhưng vẫn lễ phép đáp lại: “Tổng giám đốc Ngụy.”
“Em muốn quay lại đóng phim?”
“Vâng.”
“Cái phòng làm việc nhỏ của Quan Tâm Nhã chẳng có tương lai đâu, em có muốn về công ty anh không? Bên anh đang chuẩn bị cả phim điện ảnh lẫn truyền hình, chỉ cần em chịu đến, kịch bản em được chọn trước, nữ chính đều là của em.”
“Cảm ơn tổng giám đốc Ngụy nhưng em tin trên đời không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, chắc anh cũng không cho em cơ hội mà không có điều kiện gì.”
Ngụy Lâm cười cười: “Em thông minh thật đấy, vậy anh nói thẳng luôn, năm xưa theo đuổi em tuy không thành nhưng anh vẫn luôn thích em. Em theo anh đi, chỉ cần em chịu sau này trong giới giải trí em không bao giờ phải lo thiếu tài nguyên.”
Tống Khanh Dư nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của Ngụy Lâm, không khỏi thấy ghê tởm. Đàn ông đã có vợ mà vẫn thản nhiên đề nghị bao nuôi cô, không biết xấu hổ là gì. Đúng là đàn ông chỉ khi treo lên tường mới chịu ngoan.
“Xin lỗi tổng giám đốc Ngụy, tôi không có hứng làm tình nhân của ai.”
Tống Khanh Dư dứt khoát từ chối rồi quay người bỏ đi nhưng bị Ngụy Lâm chặn lại: “Tống Khanh Dư, tôi nghe Ấu An nói cô đã ly hôn với tổng giám đốc Lục rồi, một người đàn bà bị nhà họ Lục vứt bỏ mà còn bày đặt thanh cao cái gì?” Mặt Ngụy Lâm đầy vẻ dữ tợn, ghé sát vào cô: "Tôi cho cô cơ hội, cô nên quỳ xuống cảm ơn tôi mới phải, đừng có bày mấy trò lạt mềm buộc chặt với tôi. Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa, không rảnh cũng chẳng kiên nhẫn mà chiều cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



