“Vâng.”
Sau khi Tống Khanh Dư rời Nhạc Ngư để kết hôn chưa bao lâu, Quan Tâm Nhã cũng rời Nhạc Ngư, gia nhập giải trí Phong Dương. Trong ba năm đó, Quan Tâm Nhã đã một tay nâng đỡ Mặc Nghiễn Bạch lên vị trí đỉnh lưu ảnh đế. Nhưng cách đây không lâu, chị ấy lại rời khỏi Phong Dương, ra ngoài tự lập.
“Chị Quan, sao chị lại rời Phong Dương vậy ạ?” Tống Khanh Dư tò mò.
Theo lý mà nói, Quan Tâm Nhã sau khi nâng đỡ được Mặc Nghiễn Bạch thì đã vững vàng ngồi lên vị trí kim bài quản lý ở Phong Dương rồi, sao lại nỡ từ bỏ cái cây hái ra tiền là ảnh đế mà ra ngoài tự làm riêng chứ.
“Không cùng chí hướng.” Quan Tâm Nhã thản nhiên ném ra bốn chữ, rồi hỏi tiếp: “Còn em thì sao, đang yên đang lành làm phu nhân nhà giàu, sao lại muốn quay về?”
“Ly hôn rồi.” Tống Khanh Dư cũng không giấu.
“Sao lại ly hôn?”
“Lục Ngạn Xuyên ngoại tình.”
“Thấy chưa, thấy chưa, chị đã nói gì nào!” Quan Tâm Nhã tức tối đập bàn: "Lúc em bảo sẽ rút khỏi giới để kết hôn, chị đã dặn đi dặn lại, Lục Ngạn Xuyên không phải người tốt. Kết quả em cứ đâm đầu vào vì yêu, giờ thì sao, ba năm thanh xuân vàng ngọc lãng phí hết cho một tên cặn bã! Em nói có đáng tiếc không chứ!”
Tống Khanh Dư mím môi, im lặng nghe Quan Tâm Nhã xả giận.
“Nhưng mà cũng còn may, em lấy chồng sớm, hai mươi hai tuổi kết hôn, giờ ly hôn quay lại cũng mới hai mươi lăm.” Quan Tâm Nhã vỗ vỗ tay cô: "Sau này bớt dùng não để yêu đi, nghe chị một câu, hôn nhân là mồ chôn của sao nữ đừng có ngu ngốc lao đầu vào nữa.”
Tống Khanh Dư: “...”
Tống Khanh Dư rất vui khi được tiếp tục chiến đấu cùng Quan Tâm Nhã, cảm giác này, giống hệt như ba năm trước. Quan Tâm Nhã lăn lộn trong giới mấy năm, mối quan hệ và tài nguyên đều không thiếu.
Ba ngày sau, chị ấy đã giúp Tống Khanh Dư sắp xếp một buổi tiệc, nói là sẽ giới thiệu một bên tài chính.
“Khanh Khanh, chủ nhật sáu giờ, khách sạn Cảnh Hào, phía tài chính kia tổ chức buổi tiệc, em đi cùng chị nhé. Tuy vai nữ chính đã có người nhưng vai phụ vẫn còn nhiều chỗ trống, xem có tranh được cơ hội nào không.” Quan Tâm Nhã nói qua điện thoại.
“Vâng, cảm ơn chị Quan.”
Chủ nhật, Tống Khanh Dư đến khách sạn Cảnh Hào sớm mười lăm phút.
Quan Tâm Nhã còn đến sớm hơn, dẫn cô vào phòng riêng.
“Khanh Khanh, đến đến, chị giới thiệu chút. Đây là thầy Tưởng bên Hoa Tân Ảnh Thị, đây là thầy Mã bên Giải Trí Phú Duy... Không biết các thầy còn nhớ Tống Khanh Dư không, ba năm trước từng đoạt giải Tân binh xuất sắc Kim Ngọc, đóng vai nữ phụ trong phim Bóng Hình của đạo diễn Trần.”
“Bóng Hình? Vai nữ phụ?”
“Không nhớ ra nữa rồi.”
“...”
Không ai nhớ đến Tống Khanh Dư, cô cũng chẳng ngạc nhiên. Dù sao giới giải trí thay máu nhanh như chớp, ba năm qua cô hoàn toàn mất tích khỏi giới.
“Không sao.” Quan Tâm Nhã khẽ thì thầm bên tai cô: "Những người đến sớm này đều là tép riu, nhớ hay không không quan trọng, tổng giám đốc Ngụy mới là nhà tài trợ quan trọng nhất hôm nay, lát nữa chịu khó nói chuyện với ông ấy, để lại ấn tượng tốt là được.”
Vừa dứt lời, cửa phòng mở ra. Là người phụ trách bên Giải Trí Uy Sơn, Ngụy Lâm, đi cùng là thiên kim nhà họ Lục, Lục Ấu An.
Tống Khanh Dư nhận ra Ngụy Lâm, hồi còn học ở học viện hí kịch, người này từng là biên kịch đến trường cô diễn thuyết, vừa gặp đã si mê theo đuổi cô tới tấp. Tống Khanh Dư từ chối nhiều lần không được, cuối cùng là giáo viên chủ nhiệm phải ra tay mới cắt được cái mối đào hoa thối đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
