Ôn Từ vào phòng thay đồ ở cửa hàng tiện lợi để thay quần áo.
May là thứ mấy tên lưu manh kia vừa xé rách là đồng phục nhân viên, nếu ngay cả một cái áo khác để thay mà cô cũng không có thì lát nữa về nhà chắc chắn sẽ bị mẹ hỏi đến.
Cô không muốn khiến mẹ lo lắng.
Thay quần áo xong, Ôn Từ lại bắt đầu rửa mặt, cô dùng khăn lông chà sát thật mạnh vào vùng cổ vừa bị bàn tay bẩn thỉu của mấy tên đàn ông kia chạm vào, lau đến mức làn da trắng nõn đỏ bừng lên mới chịu dừng lại.
Cuối cùng tâm trạng cũng dần bình tĩnh lại.
Một năm trở lại đây, cô đã trải qua quá nhiều chuyện, cảm xúc tựa như một chiếc lò xo liên tục bị kéo giãn, lúc này khả năng chịu đựng đã đạt tới đỉnh điểm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



