Tên tóc vàng miết đầu ngón tay, khóe miệng nở nụ cười xấu xa: "Nếu em thiếu tiền thì cứ nói với anh, anh đây có rất nhiều tiền, đủ để nuôi em."
"Mời anh ra ngoài." Ôn Từ lẳng lặng siết chặt điện thoại trong túi.
"Nữ thần, em vẫn tuyệt tình như vậy nhỉ?"
Năm đó tên tóc vàng này đã mơ tưởng đến cô từ lâu, lúc này khó khăn lắm mới chạm mặt, làm sao anh ta có thể dễ dàng buông tay được chứ?
Anh ta đưa tay kéo Ôn Từ lại, Ôn Từ vội vàng lui về phía sau, dựa lưng vào tủ thuốc lá, lấy điện thoại run rẩy ấn nút gọi khẩn cấp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


