Ôn Từ không dám nghĩ đến câu nói cuối cùng của Phó Tư Bạch nói đó, vừa nghĩ đến là ở sâu trong tim lại xẹt lên cơn đau âm ỉ.
Cô chỉ có thể hối tài xế xe lái nhanh hơn chút, dồn mọi tâm trí lên chuyện ba đã tỉnh lại.
“Mẹ, ba thật sự đã tỉnh lại rồi sao?”
“Là thật.”
“Vậy sao mẹ còn đứng trước cửa vậy, không vào để ở cùng ba.” Ôn Từ ngó vào trong phòng, đã không chờ được để gặp ba nữa rồi.
“Bác sĩ đang theo dõi các chỉ số cơ thể khác nhau cho ông ấy.” Thư Mạn Thanh cũng rất kích động và bất an, nói với Ôn Từ, “Mẹ đứng đây đợi con để đặc biệt nhắc con mấy câu.”
“Ừm!”
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Bà đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt còn đọng lại vài giọt nước mắt của con gái, nói với cô: “Ba con vừa tỉnh lại, tâm trí còn có hơi chậm chạp, con nhìn thấy ông ấy thì đừng khóc, đừng để ông ấy có bất kì một kích động trong cảm xúc nào, đừng nhắc về chuyện trước kia, hiểu không?”
“Ừm, con biết rồi.” Hai tay Ôn Từ ôm mặt, cô nhìn ra ngoài cửa sổ bằng kính trong suốt để bình tĩnh lại, lau sạch đi nước mắt, quay đầu nhìn mẹ cũng đang lau nước mắt, “Còn nói con, mẹ cũng không phải là khóc rồi sao.”
“Mẹ là vui quá đấy.” Thư Mạn Thanh cong môi cười, “Lâu như vậy cuối cùng ông ấy cũng tỉnh lại rồi.”
“Sau này cả nhà chúng ta có thể ở cùng nhau mãi, bình an quan trọng hơn mọi thứ khác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

