Ôn Từ dọn dẹp tủ đựng đồ của mình rồi vác cặp chuẩn bị rời khỏi.
Rất nhiều con gái trong đoàn nghệ thuật đều đã đến tiễn cô, mọi người trong lòng đều rõ sự ra đi của cô sau lưng nhất định là có sự giở trò của Đoạn Cẩn Huyên.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Sự việc giống như vậy trước kia xảy ra ở đoàn Lan Ninh này không hề ít, bọn họ không còn thấy lạ nữa, nhưng Ôn Từ… thật sự quá đáng tiếc rồi!
Phần độc diễn ‘Vết mực’ của cô hôm đó đã làm mê đắm mỗi một người ở đây. Trong lòng mọi người đều rất khâm phục cô, cũng rất căm phẫn trước tất cả hành động của Đoạn Cẩn Huyên.
Lẽ nào trong nhà có bối cảnh thì liền có thể một tay che trời sao?
Chung một đoàn với kiểu người như thế thì chỉ sợ là sau này mọi người đừng nghĩ đến chuyện trải qua những ngày tháng tốt đẹp.
Trong lòng mọi người ít nhiều gì cũng có cảm giác như thể một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ vậy.
Ôn Từ đi ra khỏi phòng đựng đồ, vừa đi ra đã nhìn thấy Đoạn Cẩn Huyên.
Cô ta mặc một chiếc váy xanh lá có tay phồng, buộc tóc đuôi ngựa và thắt nơ nhung xanh sau đầu. Cô ta đang dựa vào tường, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười chiến thắng.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Trước đến nay không ai dám dùng thái độ như thế để nói chuyện với Ôn Cẩn Huyên, cô ta bị làm cho tức đến nỗi hai má đỏ bừng, đưa tay lên muốn giáo huấn Ôn Từ.
Ôn Từ giữ chặt cánh tay của cô ta, dùng sức ném mạnh đến nỗi cô ta loạng choạng ngã vào tường.
Cô thường xuyên luyện nhảy nên cánh tay dù nhìn mềm yếu nhưng thật sự cũng có da thịt, so về sức Đoạn Cẩn Huyên căn bản không phải là đối thủ của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

