Phó Tư Bạch dựa vào cửa sổ đọc sách, điện thoại Ôn Từ để cạnh tay anh, màn hình lóe sáng lên là mẹ cô gửi tin nhắn đến---
“Lạc Lạc, dù thế nào mẹ cũng không nên động tay, mẹ xin lỗi con trước. Nhưng con cũng cần tha thứ cho trái tim mẹ, mẹ hi vọng con bất cứ lúc nào cũng đều có thể trưởng thành một cách khỏe mạnh. Con phải đi đúng đường trở thành đứa trẻ xinh đẹp ấm áp.”
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Mấy phút sau Ôn Từ đi từ nhà vệ sinh ra, với làn hơi nước nóng và hương thơm của sữa tắm.
Cô lau tóc, quay đầu nhìn thấy Phó Tư Bạch đang lôi ra một tờ giấy A4 từ chiếc máy in nhỏ ở nhà và đưa cho cô.
“Máy tính của anh em tự ý dùng, là ai xâm phạm ai?”
“Với lại, em có bí mật gì, đâm sau lưng anh à?”
"Đó là điều mà các học viên khiêu vũ tụi em giỏi nhất."
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Trái tim của Phó Tư Bạch đang ngứa ngáy không thể chịu đựng nổi, và anh ghé qua lại muốn cắn cô.
Ôn Từ vội vàng ngã ra sau để né, hai người cùng nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, Phó Tư Bạch lại tiến một bước thì cô lại dùng chân đá anh, nói: “Đưa điện thoại cho em.”
Anh đưa điện thoại mình cho cô, cô lại đẩy ra, “Của em ấy!”
Phó Tư Bạch lấy điện thoại trên tủ đầu giường qua, cười nhạt: “Anh là người hầu kiêm luôn bạn trai của em, xách cặp bưng nước cho em, còn phải phục vụ đặc biệt nữa.”
Ôn Từ không để ý, cúi đầu soạn tin nhắn để trả lời lại mẹ: “Vào mật khẩu của em còn xem điện thoại của em.”
“Nếu em thật sự sợ anh xem thì cài mật khẩu rồi.”
Phó Tư Bạch bị cô chọc cười: “Bà ấy đánh em, không tức giận nữa rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
