9 giờ tối Ôn Từ liên tục ngáp mấy cái, cô thật sự không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ, chỉ đành về phòng nghỉ ngơi trước.
Phó Từ Bạch thấy cô đứng lên cũng muốn buông cây guitar xuống, nhưng Ôn Từ cố chấp bảo anh ở lại chơi một lát nữa đi.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Dù sao anh cũng là giọng ca chính của ban nhạc, anh ở lại mọi người sẽ vui vẻ nhiều hơn.
Phó Tư Bạch nhìn ra được ý tứ trong ánh mắt của người con gái này--- cô ngại ngùng khi khi ở chung một phòng với anh, vì thế anh cũng không miễn cưỡng, để cô lên lầu một mình.
Ôn Từ về phòng, cô tắm nước nóng cho thoải mái, dùng máy sấy tóc sấy khô tóc.
Cô nhìn mình trong gương, làn da trắng nõn. Màn sương mờ mờ đôi mắt trong veo của cô, khuôn mặt sáng lạn.
Chiếc váy ngủ ren trắng được mẹ mua cho, chất liệu rất thoải mái.
Cô lại nhớ đến chuyện tối qua, khuôn mặt trắng nõn của cô bỗng chốc đỏ bừng lên.
Cuộc đời vốn là như vậy, niềm vui và nỗi đau cùng tồn tại, cái trước thường ít đến đáng thương, cái sau là bình thường.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Mỗi một giây phút ở bên nhau, cô cố gắng đối xử tốt với anh, coi như là sống đúng với trái tim mình.
Ôn Từ thoải mái nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, trong điện thoại Mạc Nhiễm gửi tin nhắn cho cô---
Ôn Từ vội vàng đắp chăn lên giả vờ ngủ, dùng chăn trùm kín mình, xoay người qua.
Dù có như vậy thì mỗi một tế bào trên cơ thể của cô cũng đang cảm nhận được sự tồn tại của anh, nghe thấy được anh đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Anh đứng bên cửa sổ và ngắm nhìn những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng và ánh trăng một lúc, với chiếc bật lửa trên đầu ngón tay nhưng vẫn không châm thuốc.
Không khí tràn ngập mùi chanh thoang thoảng sau khi tắm.
Phó Tư Bạch đến sau lưng Ôn Từ, anh không nhúc nhích, chỉ có tiếng thở dài...
Ôn Từ nhất thời hồi hộp hơn, mở to mắt tò mò quay đầu lại nhìn.
Phó Tư Bạch đứng trước mặt cô, anh mặc áo sơ mi trắng nhưng vẫn chưa cài nút, từng cơ bắp, bộ ngực và cơ bụng mịn màng hiện rõ trong lớp áo mỏng, một sự gợi cảm vô cùng...
Anh hơi nâng cằm lên, và nhìn cô chằm chằm với nụ cười yuppie trong khóe mắt.
Ôn Từ đỏ mặt, lập tức ngại ngùng quay mặt đi.
Phó Tư Bạch như một con rắn tham lam cứ lấn lướt tới, vén mái tóc dài mềm mại của cô ra, nói vào tai cô: “Vốn không nghĩ đến sẽ muốn nhưng nhìn em ngại ngùng như vậy khiến ông đây không chịu nỗi.”
Ôn Từ vội vàng chui đầu vào chăn, dùng chân đá anh, cô giận dỗi nói: “Tối nay em rất mệt rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
