Tay Phó Tư Bạch ấm và dày, lòng bàn tay thô ráp đang nắm chặt lấy tay cô, ôm trọn cả bàn tay cô.
Đây coi như là lần đầu tiên Ôn Từ thật sự nắm tay anh đúng nghĩa đen mà không phải bị anh lôi kéo, cũng không phải là để anh đỡ. Chính là một kiểu nắm tay… đơn thuần.
Cảm giác có hơi kì lạ, bọn họ đã hôn nhau rất nhiều lần nhưng thường là kiểu thô lỗ, môi luôn trong tình trạng vừa lành lại bị anh cắn.
Nhưng lúc nắm tay Ôn Từ lại có cảm giác tim mình đập nhanh hơn.
Hai người bất giác giảm tốc độ, đi từng bước chậm rãi, lần lượt vượt qua đèn giao thông trên phố lúc nửa đêm.
Gió đêm thổi qua, không thấy lạnh mà chỉ mong con đường dài thêm một chút nữa.
Mới đầu Phó Tư Bạch chỉ nắm tay cô, sau đó lại đổi tư thế đan các ngón tay vào nhau và 5 ngón tay của hai người họ... nắm chặt lấy nhau.
Chúng vừa khít với nhau, như thể không có thứ cạy phá nào có thể tách rời được.
Ôn Từ cúi đầu nhìn cái bóng một lớn một nhỏ của hai người, nhớ lại lời của người chị đàn tranh hôm nay, cô đột nhiên hỏi anh: “Phó Tư Bạch, sau này anh sẽ kết hôn với kiểu con gái như thế nào, trong nhà đã định ước cho anh chưa?”
“Thật sự em muốn hỏi bạn trai mình về vấn đề đối tượng kết hôn ở giờ phút này sao?”
“Là…tùy ý hỏi thôi mà.”
Phó Tư Bạch cũng thuận miệng nói: “Có thể sẽ kết hôn với người con gái tính tình quái đản, có thể biết đánh anh.”
“Anh có xu hướng thích tự ngược à?”
“Có hơi hơi.”
Ôn Từ bĩu môi: “Dù có là ai, em cũng sẽ chúc phúc cho anh. Anh đối xử tốt với em như vậy em sẽ mãi nhớ anh.”
“Còn muốn nhớ anh, em nói giống như anh sắp chết vậy.”
“Không được nói bậy!” Ôn Từ bấu lòng bàn tay anh, “xí xí xí, cái gì cũng nói được, năm mới mà anh nói chuyện chẳng kiêng kị gì cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



