……
Trong lúc nghỉ ngơi có người bưng nước đến cho Ôn Từ và người chị đàn tranh.
Anh mời cô đến tham gia buổi tiệc, muốn tạo cơ hội để cô gặp ông nội, để ông có được sự chuẩn bị tâm lý với cháu dâu tương lai của Phó gia.
Mà cô cháu dâu này cũng có thể…để đi làm thêm mà đến kiếm tiền ở tận nhà anh.
“Thật đẹp trai nha.” Chị đàn tranh uống trà và nhìn qua Phó Tư Bạch, cô ấy khen, “Nhan sắc này…thật sự quá tuyệt rồi, lại còn là người thừa kế, gọi một tiếng ông xã quốc dân cũng hoàn toàn không hổ danh đấy.”
Ôn Từ không nói gì nhìn Phó Tư Bạch ở trong đám người phía xa.
Anh đang đứng cạnh ông nội mình, nói chuyện với mấy người đàn ông xung quanh, từng cử chỉ tác phong không còn dáng vẻ phóng túng cà lơ giống như anh biểu diễn trên sân khấu nữa.
Anh bây giờ lạnh lùng, nội hàm, trở thành người thừa kế hoàn hảo của tập đoàn Phó thị.
Phó Tư Bạch của bây giờ rất xa cách, cũng rất lạ lẫm.
Cô không biết tại sao đột nhiên anh lại thay đổi tính nết, dáng vẻ phản nghịch bất kham trước kia đã biến thành dáng vẻ của bây giờ, thậm chí còn đang cân nhắc chuyện học hai chuyên ngành nữa.
Anh không còn muốn làm minh tinh sao, không còn muốn để cho W nghe thấy giọng hát của anh nữa sao.
Ôn Từ nghĩ trăm bề cũng không hiểu nổi.
Người chị đàn tranh vẫn luôn quan sát Phó Tư Bạch, nhìn thấy có vấn đề lập tức nói với Ôn Từ: “Ấy, em xem, tổng giám đốc tập đoàn Hằng Việt đang giới thiệu cô con gái Diêu Thi Vũ cho Phó Tư Bạch làm quen kìa.”
Quả nhiên có người đàn ông trung niên đang mặc vest thắt cà vạt màu xám dẫn một người con gái đến bên cạnh anh.
Cô gái mặc một chiếc váy lệch vai trông rất trí thức và dịu dàng với mái tóc dài xõa ngang vai, chiếc váy lộ vai và đôi chân thon dài nuột nà cùng vòng eo thon thả.
Đại khái là kiểu người con gái xinh đẹp mà Phó Tư Bạch thích.
Ôn Từ như có sâu trong mắt, cô nhìn sang chỗ khác, nói bâng quơ: “Nghe nói Phó Tư Bạch có bạn gái rồi.”
Quả nhiên Phó Tư Bạch bê ly rượu lên, giữ khoảng cách lịch thiệp với Diêu Thi Vũ.
Dù là nói chuyện như nụ cười trên môi…thật sự không giống với nụ cười trêu chọc, bỡn cợt cô thường ngày.
Thật sự khó để nhìn thấy sự lịch sự này của anh.
Ánh mắt của Ôn Từ lạnh đi,một cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong tim, có chút chua, có chút chát…
Phó Tư Bạch có vẻ như cũng quan sát thấy ánh mắt sắc như dao của cô gái đối diện bức bình phong.
Tim đập nhanh không thể giải thích được,“Phó Tư Bạch, bên kia có múa kìa, chúng ta đi qua đó xem nhé.”
“Phó Tư Bạch?”
Diêu Thi Vũ kêu anh liên tục mấy tiếng anh mới dời anh mắt từ chỗ Ôn Từ đi, anh nói: “Em nói cái gì?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Người con gái cau mày quyến rũ, những đầu ngón tay mảnh khảnh đang đung đưa ly rượu sâm panh: “Anh không có nghe người ta nói chuyện gì cả.”
“Xin lỗi nhé.”
“Em nói, chúng ta đi qua đằng đó thưởng thức múa đàn tranh nhé.”
Phó Tư Bạch do dự mấy giây lại nhìn qua Ôn Từ.
Cô chỉ chú ý việc múa, cả cơ thể uyển chuyển, dẻo dai, khi xoay chiếc quạt xếp cô đóng mở một cách mạnh mẽ.
Nhớ lại ánh mắt ban nãy của cô như đang vác súng mang gậy lên khiến trái tim Phó Tư Bạch có chút ý định muốn thăm dò, anh mỉm cười nói: “Được thôi.”
Thậm chí anh còn chủ động đưa tay ra, Diêu Thi Vũ cố gắng che giấu sự phấn khích của mình, tao nhã khoác vào cánh tay của Phó Tư Bạch rồi đi bên cạnh anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khí thế của người đàn ông này rất dễ áp chế người khác, cho dù Diêu Thi Vũ có vô số người cầu hôn xung quanh, ở trước mặt Phó Tư Bạch cô vẫn cảm thấy có chút không thể nắm chắc mà hoảng loạn, trái tim đập loạn nhịp.
Phó Tư Bạch và cô ấy ngồi bên chiếc ghế tre trước bức bình phong, đối mặt với cô gái đang khiêu vũ.
Ngón tay anh ôm lấy cái bình trà bằng sứ, rồi pha trà đạo một cách ung dung.
Diêu Thi Vũ chống tay lên má nhìn Phó Tư Bạch.
Ngon tay thon dài của anh châm nước một cách thuần thục, tráng cốc và ngâm lá trà. Toàn bộ các chuyển động là mượt mà, thanh lịch và nho nhã.
“Trước đây em từng nghe người ta nói về anh nhưng bây giờ sau khi quen biết em cảm thấy anh không giống những gì bọn họ nói.”
“Hửm?”
“Anh không phải kiểu công tử trác táng bất cần như thế, em cảm thấy anh là một công tử nhanh nhẹn. Trên người anh có một khí chất ‘Mạch thượng nhân như ngọc’”.
Lời nói chua ngoa của cô ta khiến Ôn Từ đang múa trước màn hình cũng phải trợn mắt.
“Em luôn du học ở Paris.” Cô kể về thân thế của mình cho Phó Tư Bạch nghe, giọng điệu õng ẹo, “Đừng thấy em ở nước ngoài, thật sự em rất hứng thú với văn hóa truyền thống Trung Quốc đấy.”
Nói rồi cô ta nhìn lên chỗ Ôn Từ trên sân khấu: “Bộ trang phục trên người cô ấy rất không hợp quy chế, giống như trang phục nhạc kịch vậy trông rất là rẻ tiền. Chỉ biết bên ngoài nhìn bắt chước kiểu cổ, không hiểu gì về những cốt lõi của văn hóa thì trông rất ngượng ngại. Nhưng người ở buổi tiệc này đa phần cũng không hiểu mấy thứ này, mọi người thấy đẹp là luôn bị đắm chìm.”
Phó Tư Bạch không có trả lời cô ra, khuôn mặt không cảm xúc lấy một tách trà mới ra đặt lên bàn.
Diêu Thi Vũ lập tức nhướng mày hỏi: “Cái tách trà này là ngâm cho em hả? Cảm ơn anh nhé Tư Bạch.”
Nói xong cô cầm tách trà đang còn ấm lên nhấp một ngụm, còn cố ý để lại dấu son trên thành tách.
Đợi cô ta uống xong Phó Tư Bạch mời nhàn nhạt nói: “Nghệ thuật trà đạo nước đầu là dùng để rửa trà.”
“……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
