Phó Tư Bạch cởi từng chiếc cúc một cách chậm rãi và bình tĩnh.
Ôn Từ hơi sững sờ mấy giây nhìn ánh mắt đang đau lòng của anh nên cô cuối cùng cũng không kháng cự nữa.
Xương quai xanh của cô hiện rất rõ, da trắng tự nhiên, chỉ là chỗ bị bỏng lại hiện lên một màu đỏ không tự nhiên ở đó.
May mà không có vết phồng rộp nào.
Những vết đỏ lan dài mãi xuống phía dưới, rồi lại xuống... May mà có một chiếc áo bra dày bảo vệ nên không có vết thương nào.
Phó Tư Bạch rất đàng hoàng, anh không có nhìn sâu xuống phía dưới, mở lọ thuốc mỡ trị bỏng ra, lấy tăm bông chấm quanh nó và nhẹ nhàng bôi lên vùng da bị bỏng ở phía trước áo của cô.
“A.” Cô nhịn không được mà co người lại.
“Đau?”
“Hơi.”
Phó Tư Bạch đặt cây tăm bông xuống, vặn thuốc mỡ bằng những đầu ngón tay, thoa đều lên da và xoa dần ra.
Ngón tay thô ráp của anh khi chạm vào cô, có một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.
“Ráng chịu một chút.”
Phó Tư Bạch vừa bôi thuốc vừa thổi nhẹ vào.
Thuốc mỡ có kết cấu mát lạnh, anh bôi chầm chậm và lan ra khiên làn da cảm thấy mát mẻ và thoải mái hơn nhiều.
Ôn Từ lập tức nhìn sang chỗ khác, cố ý tránh né cảm giác không thể khống chế.
Anh tiếp tục nhìn xuống dưới, mở áo bra của cô ra để kiểm tra thử xác định thật sự không có vấn đề gì.
Ôn Từ né đi trong vô thức, Phó Tư Bạch lại giữ chặt cánh tay cô lại một cách mạnh mẽ, kéo cô trở lại: “Bao đã mua cho anh rồi, còn sợ anh nhìn?”
Ôn Từ không kháng cự nữa, để mặc anh bôi thuốc cho cô.
Phó Tư Bạch không hề đi quá đà, sau khi xác định không có vấn đề gì xong cũng buông cô ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



