Ôn Từ thấy anh đã rất không vui rồi nên cũng không dám kéo dài thời gian nữa, cô leo lên lưng anh.
Người đàn ông dễ dàng cõng cô trên lưng, đi về phía đường rừng xuống núi.
Lưng của anh rộng và rắn chắc, và mọi cơ bắp đều mang lại cảm giác mạnh mẽ.
“Phó Tư Bạch nhìn anh gầy mà anh lại nhiều thịt quá.”
Phó Tư Bạch không để ý cô.
Cô nhéo cánh tay rắn chắc của anh vào và nhận xét, "Đó là loại có làn da mỏng nhưng chắc thịt.”
Một lúc sau cô mới phản ứng lại anh nói gì, khuôn mặt đỏ bừng vội vàng nhích thân mình cách xa anh một chút.
“Phó Tư Bạch, vô lại!”
“Sợ cái gì.” Anh hừ nhẹ một tiếng, “Dù sao cũng đều là của anh.”
“……”
Ai người xuống núi đến khu trò chơi.
Khu trò chơi về đêm cũng bắt đầu rồi, vòng đu quay bừng sáng với đèn neon rực rỡ, rất đẹp mắt.
Phó Tư Bạch không vui liếm môi cũng không biết bản thân lại chọc ghẹo gì cô nữa.
Ôn Từ nghe tiếng bước chân dừng lại, ngẩng đầu nhìn thấy anh đang từ từ bước quay lại gần.
“Không phải bye bye rồi sao?”
“Mặt trời sắp xuống núi rồi, sợ con thỏ nhỏ nhà chúng ta bị ăn mất luôn.”
Ôn Từ bĩu môi.
“Đi thôi.” Chân anh gác lên bậc thềm có chút mất kiên nhẫn rồi.
“Đi không nổi nữa.” Ôn Từ ủ rũ nói, “Chân mềm nhũn, bị dọa đến…”
Ôn Từ không kìm lòng được mà lấy điện thoại ra trùm vòng đu quay mấy tấm.
Phó Tư Bạch biết tính khí ương ngạnh của nha đầu này, khi cô giở chứng lên cũng không dễ để dỗ dành.
Anh cúi cùng cúi người: “Cõng em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)