Mọi người vừa nghe vậy liền biết Lục Hoài Chi đã nói với Giang Niệm chuyện phía chính phủ muốn chiêu mộ cô. Chỉ là lý do này quả thực nghe hơi… mơ hồ, khó trách Giang Niệm lại nghĩ anh đang lừa mình.
Cố Vân Dung dịu giọng an ủi: “Hoài Chi cũng đã nói với chúng ta rồi, chuyện con được phía chính phủ xem là nhân tài đặc biệt để tuyển vào. Niệm Niệm đừng nghĩ nhiều, chuyện này là thật. Mỗi năm nhà nước đều tuyển chọn nhân tài, chỉ là trường hợp của con… hơi đặc biệt một chút thôi.”
Giang Niệm ngủ không ngon, vừa ăn sáng vừa ngơ ngác hỏi: “Vận may tốt… cũng được tính là nhân tài đặc biệt sao?”
“Đương nhiên rồi!” Cố Vân Dung lập tức nói với vẻ đầy tự hào: “May mắn cũng là thiên phú của con gái mẹ mà!”
“Đúng thế.” Lục Yến Thanh cũng cười tiếp lời: “Người có vận may trong Hoa Quốc nhiều lắm, nhưng chỉ có Niệm Niệm nhà chúng ta nhờ vận may mà được tuyển vào cơ quan nhà nước, vậy mới gọi là lợi hại chứ!”
Được hai người thay phiên khen ngợi, Giang Niệm dần dần cũng thấy tự hào, không còn nghi ngờ tính chân thật của chuyện này nữa. Nhưng cô vẫn nói với Lục Hoài Chi rằng đợi quay xong chương trình tạp kỹ rồi đến tận nơi xem thử rồi mới quyết định.
Ừm…
Phải xem xem đơn vị đó thật sự chỉ để cô “nằm không ăn lương” hay còn có công việc bí mật gì khác.
Lục Hoài Chi không nói gì thêm, chỉ gật đầu: “Quay xong chương trình thì gọi điện cho anh, anh sẽ cho người đến đón em.”
Nơi đó không phải ai cũng có thể tùy tiện tìm đến. Nếu Giang Niệm tự đi, e rằng còn chưa tìm được địa chỉ, dù có tìm được thì cũng dễ bị xem là người khả nghi mà bắt lại.
Giang Niệm gật đầu qua loa.
Vừa ăn sáng xong, quản lý đã gọi điện báo đang đợi cô ngoài cổng biệt thự. Giang Niệm vội vàng chào tạm biệt mọi người trong nhà rồi đi kéo vali.
“Anh đưa em ra ngoài.” Lục Thời Dữ nhanh tay xách vali trước cô.
Hai người trước sau bước ra khỏi biệt thự.
Trong phòng ăn, Lục Hoài Chi thấy ánh mắt lo lắng của Cố Vân Dung và những người khác vẫn dõi theo bóng dáng mảnh mai linh hoạt của Giang Niệm liền đặt bộ đồ ăn xuống rồi nói: “Với tình hình hiện tại, không ai có thể làm hại được Giang Niệm. Hơn nữa phía chính phủ đã sắp xếp người ở bên cạnh bảo vệ cô ấy, mọi người không cần quá lo lắng về an toàn của cô ấy.”
Lục Hoài Chi đã xem đoạn video khi Bùi Cảnh Minh và tên thôn dân Khâu Trường Quý định ra tay với Giang Niệm nhưng lại tự chuốc lấy hậu quả. Anh suy đoán rằng hệ thống gắn trong đầu Giang Niệm, ngoài việc không cho người khác tiết lộ sự tồn tại của hệ thống và tiếng lòng, còn có thể tự động kích hoạt một loại cơ chế bảo vệ khi có người muốn làm hại cô. Hơn nữa, mức độ phản phệ dường như tỷ lệ thuận với mức độ tổn hại mà đối phương gây ra.
Ví dụ như Bùi Cảnh Minh định tát Giang Niệm, kết quả cái tát lại quỷ dị đổi hướng, đập thẳng vào mặt hắn. Còn Khâu Trường Quý định nhốt Giang Niệm lại làm chuyện xấu, cuối cùng lại giống như bị bóp cổ, bị bịt miệng mũi, suýt chút nữa nghẹt thở mà chết. Chỉ là hai lần đó đều là một người ra tay.
Lục Hoài Chi và phía chính phủ vẫn chưa thể xác định nếu nhiều người cùng lúc tấn công, hệ thống có còn kích hoạt cơ chế bảo vệ hay không. Đó cũng là lý do phía chính phủ vừa xác nhận Giang Niệm mang hệ thống đã lập tức sắp xếp người bí mật bảo vệ cô, thậm chí còn chưa chờ cô chính thức gia nhập đơn vị.
Nghe nói có người của chính phủ bảo vệ Giang Niệm, mọi người trong nhà quả nhiên yên tâm hơn rất nhiều.
Có hệ thống và có cả người của nhà nước, ít nhất sự an toàn của cô cũng được đảm bảo.
Bên kia.
Giang Niệm ngồi xe bảo mẫu đến địa điểm quay tập hai của chương trình “Cùng Nhau Đi Du Lịch Nhé”.
Đó là một cổ trấn mang phong cách cổ kính, có khá nhiều du khách đang dạo chơi.
Sau khi chào tạm biệt quản lý và trợ lý, Giang Niệm tiện tay mua một xiên kẹo hồ lô, rồi đi tới căn nhà gỗ mà đoàn chương trình sắp xếp cho các khách mời.
Vừa đến cửa, một nhân viên mắt tinh đã nhìn thấy cô, vội chạy tới xách vali: “Cô Giang đến rồi ạ! Để tôi giúp cô kéo vali vào.”
So với hai lần ghi hình trước, thái độ của nhân viên lần này đột nhiên nhiệt tình hẳn lên. Giang Niệm còn chưa kịp phản ứng thì vali đã bị xách mất khiến cô ngơ ngác. Cô hoàn toàn không biết rằng sau khi bản phát sóng chính thức của chương trình được chiếu lên, dù scandal của Bùi Cảnh Minh và những người khác chiếm khá nhiều sự chú ý… Nhưng chuyện “Cùng Nhau Đi Du Lịch Nhé” vô tình phá được vụ án phụ nữ mất tích, còn giúp bắt giữ tội phạm, khiến cư dân mạng chấn động.
Ai cũng thắc mắc đoàn chương trình này rốt cuộc có vận may kiểu gì, lại chọn đúng một ngôi làng ẩn giấu tội ác để quay chương trình xóa đói giảm nghèo, thậm chí suýt nữa còn khiến nữ khách mời gặp nguy hiểm. Còn chuyện Giang Niệm chỉ dùng một viên gạch đã đánh gục Khâu Trường Quý cũng khiến cư dân mạng đồng loạt hô “666”.
Nếu Giang Niệm lên mạng, cô sẽ biết mình đã có một biệt danh vô cùng thân mật: “Nữ thần gạch.”
Giang Niệm bước vào nhà.
Nhân viên đặt vali của cô chung với hành lý của các khách mời khác rồi rời đi.
Trong phòng, trước khi cô tới dường như đã xảy ra chuyện gì đó, vì biểu cảm của mọi người đều không mấy dễ coi.
“Ơ kìa, Nữ thần gạch của chúng ta đến rồi.” Lương Uyển Hựu nhìn thấy Giang Niệm, sắc mặt mới dịu đi, còn trêu chọc gọi cô như vậy: “Lại đây uống nước nghỉ chút đi.”
Bị gọi bằng cái danh hiệu nghe vừa oai vừa… sến đến nổi da gà đó, Giang Niệm ngơ ngác ngồi xuống. Trong tay cô lập tức bị nhét một cốc nước ấm.
Uống một ngụm, Giang Niệm mới nhìn thấy hai khách mời mới ngồi đối diện.
Bên cạnh cô, Khương Thanh cũng đang ngồi đó.
Giang Niệm hơi tròn mắt kinh ngạc.
Khương Thanh bật cười: “Đừng ngạc nhiên vậy chứ. Tôi cũng cần nghỉ phép mà. Đúng lúc đoàn phim chưa khai máy nên đến chương trình quảng bá cho phim, tiện thể đi du lịch luôn.”
Giang Niệm gật đầu hiểu ra: “Chỗ này đúng là rất thích hợp để du lịch.”
Phong cảnh ở đây rất đẹp, lại không phải điểm du lịch quá đông người, trải nghiệm chắc chắn tốt hơn nhiều. Thấy hai người còn bắt đầu trò chuyện, Dư Trường Lâm ngồi bên kia lại khó chịu nhíu mày: “Không phải đang bàn chuyện phòng ở sao? Sao lại nói chuyện tiếp rồi? Bàn nhanh lên. Vợ tôi đi đường xa đến đây rất mệt, cần nghỉ ngơi.”
Nghe qua thì giống hệt một người chồng thương vợ.
Trên màn hình livestream, không ít bình luận cũng khen ngợi rằng Dư Trường Lâm và vợ đã kết hôn hơn hai mươi năm mà tình cảm vẫn tốt như vậy khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Giang Niệm nhìn sang người phụ nữ đang nắm tay ông ta. Trên mặt người phụ nữ có chút mệt mỏi nhưng giữa hàng lông mày lại mang vẻ ôn hòa trầm tĩnh của năm tháng, hoàn toàn không giống kiểu người đang quay chương trình mà còn đòi đi nghỉ trước.
“Còn bàn gì nữa?” Lương Uyển Hựu hừ lạnh: “Có tất cả bảy phòng, mỗi người một phòng. Anh và vợ ở chung một phòng là vừa đẹp. Nhưng anh cứ nhất quyết nói muốn vợ nghỉ ngơi tốt, bắt vợ ở một phòng riêng, còn anh thì muốn phòng lớn nhất, ánh sáng tốt nhất. Sao cái gì tốt cũng muốn chiếm vậy? Anh là Thần Tài chắc? Vì sao ai cũng phải nhường anh?”
Khá lắm.
Còn bắt đầu sắp xếp thay người khác luôn rồi.
Giang Niệm vốn tính hơi ngang bướng, thấy ông ta như vậy càng không muốn nghe theo. Cô ngồi thẳng lưng lên, mở hệ thống hóng drama.
Trong đầu lập tức vang lên giọng nói quen thuộc.
[Ồ… thảo nào mặt dày cũng nhất quyết đòi một phòng riêng.]
[Hóa ra còn dẫn tiểu tam đến đoàn chương trình.]
[Đồ lót và cả mấy bộ đồ tình thú của tiểu tam đều nhét trong vali của ông ta.]
[Không muốn để vợ mình nhìn thấy chứ gì.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
