Sau khi nhận được vai diễn, dù phân cảnh tỏa sáng nhất của nhân vật gần như là Giang Niệm diễn đúng với bản thân mình, cô vẫn lo rằng nếu diễn không tốt sẽ làm chậm tiến độ của đoàn phim. Sau khi bàn bạc với quản lý, ngay ngày hôm sau cô đã đăng ký học lớp diễn xuất và lớp luyện thoại.
Những ngày này, trong nhà họ Lục cũng có một người giống cô, sáng đi sớm, tối về muộn. Người đó chính là Lục Hoài Chi.
Chuyện này, người nhà họ Lục cũng đã biết.
Sau khi tận mắt chứng kiến năng lực của hệ thống hóng chuyện, Lục Hoài Chi cũng cho người điều tra hai cô gái được cho là sẽ có dây dưa tình cảm với anh trong tương lai là Lâm Miên và Diệp Âm Âm.
Sau khi đọc xong hồ sơ, anh gần như lập tức khẳng định: Anh không thể nào thích kiểu con gái như vậy.
Cho dù hai người họ có lảng vảng trước mặt anh một vạn năm, anh cũng sẽ không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ nào khác. Vì thế, anh bắt đầu tò mò. Nếu anh không đi theo “kịch bản” mà Giang Niệm vô tình tiết lộ trong tiếng lòng, vậy những tình tiết như anh hết lòng bảo vệ hai nữ chính, cam tâm làm hậu thuẫn cho họ… liệu còn xảy ra nữa không?
“Có lẽ sẽ không đâu.” Lục Thời Dữ lên tiếng.
Hiện tại mỗi khi ra ngoài anh đều có vệ sĩ đứng thành hàng ngăn Diệp Âm Âm lại. Mấy ngày nay anh đã không còn nhìn thấy gương mặt cố tỏ ra thanh cao, không ham danh lợi nhưng thực chất ánh mắt lại đầy toan tính ấy nữa. Tâm trạng vì thế mà vô cùng tốt. Anh cảm thấy mình đã tìm ra cách đối phó với cái “kịch bản” cứ cố ép anh ghép đôi với Diệp Âm Âm.
Chỉ cần anh không cho cô ta xuất hiện trước mặt, cho dù có cái gọi là “tình tiết thúc đẩy cốt truyện”, chỉ cần anh không nhượng bộ thì cốt truyện cũng không thể làm gì được anh.
Ngồi trên sofa trò chuyện với hội bạn thân, Lục Uyên bỗng ngẩng đầu, hứng thú nói: “Anh cả, anh biết việc hai anh không đi theo hướng cốt truyện định sẵn gọi là gì không?”
“Gọi là gì?”
Từ khi biết mình là nam chính trong một cuốn tiểu thuyết Mary Sue, Lục Thời Dữ mới bắt đầu điên cuồng đọc bù mấy cuốn tiểu thuyết. Nhưng nhiều khái niệm anh vẫn chưa hiểu rõ.
“Gọi là thức tỉnh đó!” Lục Uyên nói đầy phấn khích: “Chắc chắn là vì Giang Niệm xuất hiện nên nhân vật trong truyện mới thức tỉnh, không còn đi theo cốt truyện nữa.”
Nhưng vừa nói xong, cô chợt nhớ ra… Hai anh trai đều là nhân vật chính. Còn cô… lại chỉ là một nhân vật xui xẻo, bị người ta hãm hại, bị tra nam lừa gạt, cuối cùng có kết cục thê thảm.
Nụ cười trên môi Lục Uyên dần dần biến mất.
Hóa ra mình mới là vai hề.
Trong khi đó, Lục Hoài Chi chỉ lặng lẽ lặp lại một câu trong lòng: “Thức tỉnh… sao?”
Đến Chủ nhật, một ngày trước khi Giang Niệm phải đi ghi hình chương trình.
Sau khi tan lớp diễn xuất, cô trở về nhà. Uống xong bát canh gà mà mẹ Lục – Cố Vân Dung đặc biệt nấu cho mình, cô đang định lên phòng nghỉ ngơi thì đi ngang qua phòng Lục Hoài Chi.
Cửa phòng bỗng mở ra.
“Giang Niệm.”
Cô dừng bước, quay đầu lại: “Anh gọi tôi có việc gì sao?”
Mấy ngày nay cả hai đều bận rộn, gần như không có cơ hội nói chuyện. Vì vậy cô khá ngạc nhiên khi bị gọi lại.
Lục Hoài Chi không trả lời ngay. Anh đẩy cửa phòng ra, ra hiệu cho cô đi vào.
Giang Niệm tuy khó hiểu nhưng vẫn bước theo.
Phòng của Lục Hoài Chi hoàn toàn khác với phòng cô. Phòng cô mang tông màu ấm áp, bày không ít thú bông. Còn phòng anh gần như không có trang trí. Đồ nội thất cũng rất ít. Không gian trống trải đến mức giống như một căn nhà mới mua chưa có người ở, thiếu hẳn hơi thở sinh hoạt.
Sau khi cô ngồi xuống, Lục Hoài Chi bỗng nói một câu khiến cô sững người: “Tôi thay mặt phía chính phủ, mời cô gia nhập Bộ phận Phúc Vận.”
Giang Niệm ngơ ra vài giây: “…Anh nói cái gì cơ? Gia nhập cơ quan nhà nước? Lại còn bộ phận Phúc Vận gì đó? Ở Hoa Quốc có đơn vị chính thức như vậy à?”
Hơn nữa cái tên nghe… hơi không giống cơ quan nhà nước chút nào.
“Trước đây không có.” Lục Hoài Chi bình tĩnh đáp: “Nhưng bây giờ đã có.”
Trong ánh mắt đầy nghi ngờ của cô, anh đưa ra một tập hồ sơ mật.
Giang Niệm bán tín bán nghi mở túi tài liệu. Trong đó viết rõ Hoa Quốc đang tìm kiếm công dân có khí vận mạnh nhất, mời vào làm việc trong một đơn vị đặc biệt để ổn định và củng cố quốc vận, đồng thời được hưởng mọi chế độ ưu đãi hàng đầu.
Đọc xong, cô vừa choáng váng vừa cảm thấy… hơi hoang đường.
Thế giới này… hóa ra còn có chuyện phi lý như vậy sao?
Thấy vẻ mặt của cô, Lục Hoài Chi lại đưa thêm một chồng tài liệu khác: “Chính phủ thành lập bộ phận này có lý do riêng. Hơn nữa đây cũng không phải trường hợp cá biệt.”
Trong tài liệu ghi lại một số sự kiện: Có những người thi công chức đạt cùng số điểm nhưng người có bát tự hợp hoặc tuổi không xung với lãnh đạo lại làm việc trôi chảy hơn nhiều. Cũng có những trường hợp phối hợp làm việc với người có vận khí tốt, hiệu quả tăng lên rõ rệt.
Sau khi đọc xong, tuy Giang Niệm không biết những thứ này có thật sự mang yếu tố huyền học hay không nhưng vẫn tỏ vẻ tôn trọng.
Chỉ là…
“Tôi thích công việc tự do hơn.” Cô nói thẳng: “Vào cơ quan nhà nước chắc phải chấm công mỗi ngày đúng không? Cái này tôi chắc không chịu được đâu… nên thôi, tôi không tham gia.”
Lục Hoài Chi dường như đã đoán trước câu trả lời này. Anh bình tĩnh lấy ra một bản tài liệu khác. Trên đó liệt kê các chế độ đãi ngộ khó tin của Bộ phận Phúc Vận.
Tóm lại là không cần đi làm đúng giờ, không cần chấm công, hành động hoàn toàn tự do, lương cực cao, sau khi vào làm vẫn có thể tiếp tục công việc khác, bộ phận sẽ bố trí nhân viên bảo vệ chuyên trách, đảm bảo an toàn tuyệt đối
Còn Giang Niệm chỉ cần thỉnh thoảng xuất hiện ở một số nơi cần thiết, ngồi đó làm linh vật may mắn là được.
Nhìn những điều kiện này, Giang Niệm chỉ có một cảm giác. Giống hệt… mấy chiêu dụ người của bọn lừa đảo.
Cô lén liếc nhìn Lục Hoài Chi, trong lòng lẩm bẩm.
[Sao giống lừa đảo quá vậy… Lục Hoài Chi chẳng lẽ bị tổ chức lừa đảo dụ dỗ rồi, giờ đến phát triển tuyến dưới ở chỗ mình?]
“…”
Gương mặt vốn luôn bình tĩnh của Lục Hoài Chi suýt chút nữa nứt ra. Anh hít sâu một hơi: “Con dấu trên tài liệu là con dấu chính phủ, không ai dám làm giả chứ. Nếu cô vẫn không tin, chúng ta có thể đến trực tiếp đơn vị để xác nhận.”
Trong đầu Giang Niệm lập tức lại vang lên một suy nghĩ khác.
[Nhỡ đâu đó chính là ổ lừa đảo thì sao? Mình đi chẳng phải tự chui đầu vào lưới à?]
“…”
Lục Hoài Chi im lặng vài giây rồi nói: “Giá trị của tôi quan trọng hơn nhiều so với những gì cô tưởng. Nếu tôi thật sự là kẻ lừa đảo, sẽ không ai để tôi quay về.”
“Huống hồ…” Anh dừng một chút: “Trong nhà họ Lục, tài sản của cô là ít nhất. Lừa cô… không có bao nhiêu giá trị.”
Câu nói này như một cú đả kích thẳng thừng. Giang Niệm lập tức ủ rũ. Cô âm thầm tính thử. Ngoài thẻ đen mà ba Lục – Lục Yến Thanh đưa cho, toàn bộ tài sản của cô… chưa đến hai nghìn tệ.
Nghĩ vậy xong, cô lập tức đơ mặt.
Hình như… cô thật sự không đáng để lừa.
Dù sao với cái đầu của Lục Hoài Chi, chỉ cần muốn kiếm tiền là có thể tạo ra vô số tài sản. Đến lừa cô… đúng là giết gà cần gì dao mổ trâu.
“Khụ…” Giang Niệm ho nhẹ một tiếng: “Tôi đâu có nói anh là kẻ lừa đảo. Chỉ là điều kiện đãi ngộ quá tốt nên nghi ngờ một chút cũng bình thường thôi.”
Trong lòng thì nghi ngờ đủ thứ nhưng trên mặt cô không hề tỏ ra chột dạ: “Nhưng tôi vẫn muốn hỏi… vận khí của tôi thật sự mạnh đến vậy sao? Mạnh đến mức chính phủ sẵn sàng nuôi tôi ăn không ngồi rồi, còn bảo vệ an toàn cho tôi nữa?”
Càng nghĩ càng thấy khó tin.
Lục Hoài Chi chỉ nói một câu: “Cô chỉ cần nhớ. Hoa Quốc sẽ không vô cớ nuôi dưỡng một kẻ vô dụng nhưng cũng không bỏ qua một nhân tài đặc biệt có ích lớn cho quốc gia.”
Nói xong, anh bảo Giang Niệm về suy nghĩ kỹ xem có muốn gia nhập cơ quan nhà nước hay không rồi báo lại cho anh. Sau đó… tiễn cô ra khỏi phòng.
Giang Niệm đi vào phòng anh với tâm trạng mơ hồ, ra khỏi phòng lại càng đầu óc rối tung.
Sáng hôm sau xuống lầu ăn sáng, cô còn ngáp liên tục, tinh thần uể oải.
“Mấy tối nay ngủ không ngon à?” Cố Vân Dung bóc một quả trứng gà, đặt vào đĩa trước mặt cô.
Giang Niệm gật đầu, vừa dụi mắt vừa nhìn sang người khiến cô mất ngủ cả đêm. Trong đầu cô vang lên tiếng than thở.
[Aaaa… thật muốn vào cơ quan nhà nước làm cá mặn nằm thẳng quá…]
[Nhưng lại sợ mình quá vô dụng, ăn nhiều quá rồi bị đuổi ra ngoài…]
[Hơn nữa Lục Hoài Chi thật sự không lừa mình sao? Chính phủ thật sự nghĩ mình có thể củng cố quốc vận à?]
[Sao nghĩ thế nào cũng thấy… không đáng tin lắm vậy trời!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

