"Vệ Tử Khiêm nghi ngờ đánh giá Chung Tử Yên một hồi lâu, cuối cùng cậu ấy vẫn cà lơ phất phơ gật đầu: ""Vậy thì cháu...""
""Tử Khiêm, lời cảm ơn đâu?"" Vệ Hàn Vân ngắt lời cậu ấy.
Chung Tử Yên trơ mắt nhìn chàng thanh niên nhạc rock đang tỏ vẻ coi trời bằng vung bỗng rùng mình một cái rõ mạnh: ""...""
Cô thực sự muốn an ủi Vệ Tử Khiêm một chút rằng không đến mức đó đâu, bởi ông chủ là người khá tốt và chẳng đáng sợ đến vậy.
Vệ Tử Khiêm lầm bầm trong miệng rồi đưa tay gãi tóc, cậu ấy đỏ bừng mặt và lí nhí thốt ra một câu ""Cảm ơn"" nghe khó khăn như thể muốn lấy mạng mình vậy.
""Không có gì."" Chung Tử Yên thân thiện tìm bậc thang cho chàng trai trẻ đi xuống.
Vệ Hàm Yên cũng nở nụ cười: ""Vậy thím nhỏ ơi, cháu cũng đi bóc quà của cháu được không ạ?""
""Cháu cứ tự nhiên."" Chung Tử Yên chỉ cho cô ấy: ""Cái hộp vuông vức kia chính là của cháu.""
Lúc Vệ Hàm Yên không thể chờ đợi thêm mà đi tới đó, cô ấy còn kéo theo cả Vệ Tử Khiêm đang đỏ mặt tía tai như muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống đi cùng.
Mấy người lớn tuổi đi theo phía sau, còn Chung Tử Yên thì bị ánh mắt hiền từ đầy hài lòng của Mẹ Vệ và Bà ngoại Dư quét qua khiến cơ bắp toàn thân đều căng cứng.
Không đúng nha, cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn kịch bản ""cho cô năm mươi triệu hãy rời xa con trai tôi"" hay là ""cháu trai tôi phải lấy tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối, cô là cái thá gì"", sao ở đây lại chẳng giống như những gì đã tính trước?
""Người đến là tốt rồi, còn chuẩn bị quà cáp làm gì, người một nhà với nhau không cần khách sáo như thế."" Mẹ Vệ một tay chống cằm, người đã ngoài năm mươi mà trông vẫn toát ra khí chất thiếu nữ ngây thơ lãng mạn vô cùng, ""Mẹ chỉ sợ quà con tặng quá quý giá mà quà mẹ chuẩn bị lại không xứng với con mất.""
Chung Tử Yên thành khẩn đáp: ""Chiếc nhẫn kim cương này đã rất quý giá rồi ạ.""
Mẹ Vệ ""ồ"" lên một tiếng rồi cười đến rung cả người: ""Tử Yên thật đáng yêu.""
Chung Tử Yên: ""...?"" Ý gì đây, hòn đá này đối với mẹ mà nói là không đáng tiền sao?
""Oa —"" Tiếng reo hò kinh ngạc của Vệ Hàm Yên truyền đến từ phía bàn bida, ""Đầy đủ quá, còn có cả chữ ký nữa! ... Còn có thư tay của anh ấy nữa! Cảm ơn thím nhỏ ạ ~""
Được cô bé xinh xắn hiểu chuyện nhiệt tình cảm ơn, Chung Tử Yên cũng chỉ gật đầu: ""Cháu thích là tốt rồi.""
Vệ Hàm Yên ôm lá thư như ôm bảo vật rồi nhìn Chung Tử Yên vài cái, sau đó cô ấy đột nhiên mím môi cười: ""Thím nhỏ đợi một chút, cháu quay lại ngay ạ.""
Nói xong cô ấy liền cầm thư chạy biến đi như một chú chim nhỏ vui vẻ.
""Chắc chắn là lén đi đọc thư rồi,"" Vệ Tử Khiêm lại lầm bầm nói, ""Lý Duệ có gì tốt chứ... Chung Hồi mới là điện, là ánh sáng, là thần thoại duy nhất!""
Chung Tử Yên không đành lòng nhìn thẳng nên quay mặt về phía Vệ Hàn Vân.
Thực sự là cô nghe không nổi nữa, hổ thẹn quá đi mất.
Để ngăn chặn những lời nịnh nọt của Vệ Tử Khiêm bùng nổ, Chung Tử Yên dứt khoát tiến lên phân phát quà tặng và đặt từng món trước mặt mỗi người.
Anh hai Vệ thấy cô nhấc mẫu vật hóa thạch lên một cách nhẹ nhàng thì ngẩn người ra nhìn, sau đó ông ấy không nhịn được mà cũng thử nhấc lên một chút.
Nhấc... nhấc không nổi??
Chung Tử Yên thầm nói: ""... Sức lực của con hơi lớn, là bẩm sinh ạ.""
Anh hai Vệ lau mồ hôi: ""Vậy, vậy sao.""
Chung Tử Yên: ""..."" Vệ Hàn Vân biết cô thích tiền, việc này đơn giản rồi.
Trong cái rương trông giống rương báu vật trong game này chắc chắn là đựng đầy những xấp tiền mặt nhỉ!
Chung Tử Yên quay đầu xin ý kiến của Vệ Hàn Vân, thấy anh mỉm cười gật đầu liền bước tới mở rương ra, sau đó cô bị ánh vàng rực rỡ đột ngột bắn vào làm chói cả mắt.
Đó là một rương đầy tiền vàng chất đống sáng lấp lánh và kiểu dáng trông còn có chút hơi hướng cổ điển.
""Nghe nói em thích vàng, thật đáng yêu."" Chị dâu hai đi đến bên cạnh Chung Tử Yên và nửa đùa nửa thật nói, ""Vừa hay người quen có mối mua được những đồng tiền vàng từ thời Victoria này nên chị mua hết về tặng em.""
Chung Tử Yên vẫn còn đang trong trạng thái đờ người: ""..."" Là, là vàng thật!
""Em không thích sao?"" Chị dâu hai thắc mắc hỏi.
""Em thích ạ,"" Chung Tử Yên nhặt một đồng tiền vàng lên sờ thử rồi khẳng định bổ sung thêm, ""Cảm ơn chị.""
Chị dâu hai ghé sát nhìn dáng vẻ không rời mắt của Chung Tử Yên rồi đột nhiên cười và ôm chầm lấy cô: ""Sao em lại đáng yêu thế này chứ.""
Một rương vàng tất nhiên cũng rất đáng giá, cộng thêm việc là cổ vật nên giá cả còn có thể tăng cao hơn nữa.
Thế nhưng so với sự giàu có của nhà họ Vệ và Vệ Hàn Vân thì thực sự không đáng nhắc tới.
Vậy mà sự hứng thú của Chung Tử Yên với vàng dường như còn lớn hơn nhiều so với việc quan tâm đến Vệ Hàn Vân đang đứng phía sau.
Chị dâu hai cọ cọ vào má Chung Tử Yên rồi dùng dư quang liếc nhìn Vệ Hàn Vân đang có vẻ thong dong tự tại, trong lòng chị ấy sắp cười đến chết mất.
Gả vào nhà họ Vệ bao nhiêu năm qua, có bao giờ chị thấy một Vệ Hàn Vân vốn hô phong hoán vũ lại đi dỗi thầm như thế này đâu?
""Đồ làm từ vàng cũng không ít, sau này thấy món nào chị lại lấy về tặng em."" Chị dâu hai hào phóng nói: ""Chỉ cần em thích là được!""
Chung Tử Yên lại có chút nuối tiếc: ""Cảm ơn chị dâu.""
Mười một tháng e là không kịp rồi, cô buồn rầu nghĩ.
Mẹ Vệ và Bà ngoại Dư lần lượt bóc bùa bình an và bản thảo, biểu cảm của cả hai đều rất hài lòng khiến không khí trong phòng trở nên vô cùng hòa hợp.
Mẹ Vệ mỉm cười đưa cho Chung Tử Yên một bao lì xì, sau đó còn đeo cho cô một chiếc vòng ngọc phỉ thúy màu tím trông trong suốt và thuần khiết đến kinh ngạc.
Vàng thỏi đi trước, phỉ thúy theo sau, Bà ngoại Dư cảm thấy địa vị của mình có chút lung lay.
Cũng may bà đã chuẩn bị từ sớm.
Nhân lúc anh hai Vệ và Vệ Hàn Vân đang trò chuyện, Bà ngoại Dư thần thần bí bí gọi Chung Tử Yên đến bên cạnh rồi hỏi như một đứa trẻ tinh nghịch: ""Có muốn xem thứ gì tốt không?""
Chung Tử Yên phối hợp gật đầu rồi dìu bà cụ đi ra ngoài.
Bà cụ bí mật dẫn Chung Tử Yên đi quanh co rẽ lối đến một căn phòng giống như phòng tập nhạc, bà đẩy cửa mở toang rồi chống nạnh chỉ vào bên trong: ""Đây là những món sưu tầm bao nhiêu năm qua của bà, cháu cứ tùy ý chọn món mình thích mang về!""
Chung Tử Yên còn chưa kịp nhìn kỹ đã bị lời nói này của bà cụ dội thẳng vào mặt.
Không hổ là người một nhà, tác phong xem tiền tài như phấn thổ thật quá thống nhất.
Khi chuyển tầm mắt vào bên trong, Chung Tử Yên mới phát hiện đây thực sự là một phòng nhạc lớn đến đáng sợ, nơi đây bày biện đủ loại nhạc cụ mà cô có thể nghĩ ra được.
""Đây là cây đàn piano mà Mozart từng chơi,"" Bà ngoại Dư như đang khoe bảo vật mà đi vào trong, trông bà còn nôn nóng hơn cả Chung Tử Yên, ""Có điều màu sắc hơi trầm nên không hợp với cô gái nhỏ như cháu đâu. Ồ đúng rồi, cây đàn viola này rất hợp với khúc nhạc của cháu đấy, hay là mang cái này về đi! Bà nghe Hàn Vân nói cháu chỉ mới mua đàn cầm và vĩ cầm thôi sao? Ái chà, ít quá đi! Đừng có tiếc tiền của nó, thích thì cứ mua nhiều vào và đừng để bản thân chịu thiệt thòi.""
Chung Tử Yên hầu như không có cơ hội xen vào nên chỉ đứng bên cạnh cẩn trọng nói: ""Cháu chọn một món là được rồi, cảm ơn bà ạ.""
Tiêu tiền của Vệ Hàn Vân là một chuyện vì đã có thỏa thuận nên Chung Tử Yên tự thấy không thẹn với lòng, nhưng lấy đồ của người lớn tuổi thì dường như không tốt cho lắm.
... Ít nhất thì đổi một lấy một mới là công bằng.
Bà ngoại Dư ""ái chà"" một tiếng rồi giả vờ giận dỗi đánh nhẹ vào tay Chung Tử Yên: ""Đừng có học theo thằng ranh Hàn Vân mấy cái thứ khách sáo này, gọi ngoại đi. Bản nhạc của cháu bà đều đã xem qua rồi, cháu có tiền đồ hơn Hàn Vân nhiều. Nó hồi nhỏ đánh chết cũng không chịu học nhạc, thằng cả thì chỉ thích chổng mông đào đất, sinh cho bà đứa chắt lại là đứa thích chơi cái nhạc rock gì đó...""
Bà cụ có rất nhiều nỗi niềm mà tinh thần lại minh mẫn, bà vừa giới thiệu với Chung Tử Yên những nhạc cụ giá trị liên thành này vừa có thể luyên thuyên trút bầu tâm sự.
Chung Tử Yên đến cả câu ""Bà quá khen rồi"" cũng không chen vào được nên đành đứng bên cạnh làm một thính giả tận tâm.
Bà ngoại Dư đi được một đoạn thì đột nhiên dừng lại trước một cây cổ cầm, bà trân trọng vuốt nhẹ lên đầu đàn: ""Biết không? Chơi nhạc cụ thực ra cũng là một công việc tốn sức, tuổi già sức yếu nên chơi xong một bản nhạc là bà thở không ra hơi rồi.""
Người biết kính già yêu trẻ như Chung Tử Yên sao có thể nghe được những lời này, cô lập tức bày tỏ: ""Vậy để cháu thử xem ạ, nhưng cháu chưa từng đánh cổ cầm nên liệu có làm hỏng không bà?""
""Không hỏng được đâu."" Bà ngoại Dư vui mừng rồi vội vàng đẩy Chung Tử Yên ngồi xuống sau cây cổ cầm: ""Cho bà nghe với nào! Bà mới chỉ thấy bản nhạc của cháu thôi chứ thằng ranh Hàn Vân kia cũng chẳng biết quay một đoạn cho bà xem, thật là keo kiệt!""
Thiên phú tinh linh vẫn luôn hữu dụng như thế, Chung Tử Yên ngồi xuống gảy vài cái đã hiểu được nguyên lý của cổ cầm. Cô thử một lúc là nhanh chóng thạo tay rồi gảy cho Bà ngoại Dư một bản nhạc tế lễ của tinh linh.
Đây là bản nhạc cô từng nghe những tinh linh khác tấu lên, nó có tác dụng an thần trấn hồn nên rất tốt cho người già.
Những nhạc cụ được đặt trong phòng tập này đều không phải vật tầm thường, Chung Tử Yên chỉ cần nghe âm sắc là biết ngay.
Nhạc cụ là một trong những sản phẩm thể hiện rõ nhất giá trị của đồng tiền, đắt chắc chắn có lý do của nó và âm sắc của mỗi loại nhạc cụ đều là độc nhất vô nhị, không thể thay thế.
Bà ngoại Dư khép hờ mắt say sưa lắng nghe, bà khẽ đung đưa đầu im lặng nghe cho đến khi khúc nhạc kết thúc. Sau khi nốt nhạc cuối cùng ngân vang được vài nhịp, bà mới như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi dài.
""Thật đẹp quá."" Bà ngoại Dư lầm bầm nói, ""Cháu chắc hẳn đã từng thấy những cảnh tượng hùng vĩ mà bà già này chưa từng có phúc phần được nhìn thấy nhỉ?""
Gương mặt bà đầy những nếp nhăn nhưng ánh mắt lại trong trẻo sáng ngời như một đứa trẻ.
Chung Tử Yên suy nghĩ một lát rồi khẽ gảy dây đàn: ""Ở bên cạnh Vệ Hàn Vân, cháu cũng đã thấy được nhiều thứ mà trước đây cháu không thể thấy."" Đây hoàn toàn là lời nói thật lòng.
Trước kia tuy xuyên qua muôn vàn thế giới vô tận kỳ quái và trải qua nhiều chuyện hùng tráng mà người khác có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi, nhưng những ngày tháng đó đều nghèo khổ đến mức rơi nước mắt.
Huống chi trong thế giới vô tận đó làm gì có nơi nào không có người chết chứ?
Chung Tử Yên đã ghi nhớ bao nhiêu cái tên trong thế giới đó, nhưng cuối cùng người có thể sống sót rời đi...
""... Hiện tại rất tốt."" Chung Tử Yên nói.
Bà ngoại Dư lau khóe mắt rồi kéo Chung Tử Yên đi tiếp về phía trước: ""Đến đây nào, lại đàn cho ngoại nghe cái này xem, nó đã bao nhiêu năm không vang lên rồi.""
...
Chung Tử Yên im lặng đi theo Bà ngoại Dư từ đầu này đến đầu kia phòng tập, cô chạm vào bảy tám loại nhạc cụ khác nhau, từ thổi kéo đến đàn hát đều đã gần đủ.
Đợi đến khi Vệ Hàm Yên tò mò chạy tới xem xét thì Bà ngoại Dư mới chịu buông tha cho Chung Tử Yên trong sự luyến tiếc.
""Đống này đằng nào bà cũng chẳng dùng tới mấy, thỉnh thoảng mới có bên đại học hay buổi hòa nhạc đến hỏi mượn bà thôi."" Bà cười híp mắt nắm tay Chung Tử Yên, ""Mấy thứ cháu dùng hôm nay thì lúc về cứ mang hết theo nhé. Căn nhà ở Đình Sơn có đủ rộng không? Nếu không đủ thì mua thêm một căn nữa để sửa sang lại mà đặt nhạc cụ.""
Chung Tử Yên: ""..."" Đợi một chút, bà đợi một chút đã ạ.
Tác giả có lời muốn nói:
Yên Yên Tử: Không ổn rồi, mình cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ lên chương trình cảnh báo lừa đảo nhắm vào người già mất."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)